Annie ngẩn người, nhìn cái chăn, rồi nghiêng đầu quan sát vẻ mặt anh ta: “Ừm… Gần đây Khu Bốn không được yên ổn cho lắm, nhiều nơi bị cướp vũ trụ tấn công. Có vẻ như 103 nhất quyết muốn gϊếŧ tôi. Chỗ này tương đối khó tìm, sẽ an toàn hơn.”
Cô nghĩ thêm một chút, rồi nói: “Dù anh cũng muốn gϊếŧ tôi, nhưng trong đầu anh còn có chip, anh vẫn nên thu liễm lại một chút thì hơn.”
Lyn hít một hơi thật sâu, định quên đi chuyện này, nhưng chiếc giường sắt ở phòng bên cạnh lại rung lên ầm ĩ, làm kệ sách dựa tường bên phòng họ cũng rung theo, vài đĩa CD màu vàng cũ kỹ rơi xuống từ đống bừa bộn.
“…” Hai người nhìn nhau không nói gì.
Annie quan sát Lyn đang nằm trên ghế sofa. Anh ta có ngũ quan tuấn tú, mái tóc xanh lam mềm mại đang rối bù, rũ lòa xòa trên chăn. Đại thiếu gia đã quen sống trong nhung lụa, làn da mịn màng non nớt, việc phải ở một nơi như này dường như khiến anh ta không thể thở nổi, mặt mày nhợt nhạt, lông mày nhíu chặt như đang chịu khổ đến cùng cực.
Hừm…
Nhân ngư không phải là chủng tộc hung tàn mạnh mẽ sao? Sao anh ta lại như thế này?
Annie rơi vào suy tư. Từ lúc lôi anh ta ra khỏi đống đổ nát phi thuyền ở tòa nhà bỏ hoang đến nay, cô chưa từng thấy nhân ngư ở trạng thái đỉnh cao, nên cô liền vô thức cho rằng những lời ca ngợi trên mạng chỉ là toàn là phóng đại.
Lyn dời tầm mắt, kiên nhẫn mà rúc người vào trong chăn. Còn chưa kịp cuộn tròn hết, một bóng hình mờ ảo đã xuất hiện ở trước mặt, bàn tay mát lạnh của thiếu nữ chạm vào trán anh ta.
Lyn nhìn cô, ánh mắt pha lẫn giữa sự u oán và uất hận, nói chung là cực kỳ chán ghét cô.
Annie đã nắm rõ số liệu của cơ thể đối phương, lập tức nhận ra anh ta đang phát sốt vì thiếu nước trong giai đoạn suy nhược. Cô từ trong túi lấy ra liều thuốc trị thương đã mua, thuần thục xé bao bì, tháo nắp bảo vệ kim tiêm.
Trong túi, một vật màu bạc trắng lóe lên.
Thị lực của Lyn rất tốt, lập tức chú ý thấy túi học sinh của Annie phình to hơn bình thường. Cô đọc kỹ hướng dẫn sử dụng của thuốc trên bao bì, rồi cúi xuống thoáng chạm mắt với anh ta, thuận miệng nói: “Lấy từ chỗ 103.”
Cô kéo khóa, bên trong là một khẩu súng laser màu bạc, một món đồ thuộc hàng thượng hạng đáng giá bằng cả một nửa nhân ngư.
Khẩu súng này cuối cùng lại rơi vào tay cô, đến phút cuối, 103 đã chẳng còn tâm trí nào để để ý đến nó nữa.
Annie giới thiệu xong, liền thấy ánh mắt Lyn vẫn dán chặt vào thân súng, cô tùy tiện rút nó ra, đưa cho anh: “Anh muốn chơi không? Cẩn thận một chút, tôi còn chưa kịp…”
Còn chưa dứt lời, Lyn đã đột ngột nắm lấy súng, chĩa thẳng vào ngực Annie rồi bóp cò.
Tia sáng bắn ra, ánh laser rực rỡ chiếu sáng toàn bộ căn phòng, lan ra cả ngõ nhỏ, khiến cả khu đèn đỏ tối tăm như bừng sáng, biến thành ban ngày.