Máy đọc đang hiện thông tin về “Tinh Hải Lam Long”.
Cô lướt màn hình, thỉnh thoảng hỏi Lyn một câu. Anh ta lúc trả lời, lúc im lặng không nói gì. Annie cũng không bận tâm, lần sau vẫn hỏi tiếp.
“Đại thiếu gia, rốt cuộc anh được phái đi làm nhiệm vụ gì vậy? Tôi thấy vụ tai nạn phi thuyền của anh không giống như là tai nạn. Anh có anh chị em nào không? Họ muốn gϊếŧ anh sao?”
Lyn đắp chăn ngồi trên sofa, thoạt nhìn trông như mơ màng sắp ngủ, toàn thân toát lên vẻ uể oải vì vết thương chưa lành: “… Chết trong tay thằng em tôi chắc còn đỡ hơn là chết trong tay cô.”
“Ha ha.” Annie cười nhạt, không chút cảm xúc, liếc nhìn anh ta: “Thật vậy sao? Ở trong tay tôi, biết đâu anh lại sướиɠ đến chết.”
Lyn chui đầu vào chăn, từ chối phản ứng.
“[Trò chơi săn bắn phát sóng trực tiếp] mời các gia tộc tham gia là gì vậy?” Annie dùng ngón tay lướt xem tin tức, hỏi tiếp: “Hình như mọi nhân vật lớn trên Hải Lam Tinh đều đang chuẩn bị cho trò chơi này. Nó quan trọng lắm sao?”
“Rất quan trọng,” Lyn bất ngờ đáp lại khi cô tưởng anh sẽ lại một lần nữa im lặng.
“Trò chơi này liên quan đến việc phân phối vài món đồ quý giá. Đứng sau trò chơi là Liên Minh Tự Do, đừng thấy nó chỉ là phát sóng trực tiếp mà coi thường, lợi nhuận từ nó lớn đến mức không tưởng đấy.”
Liên Minh Tự Do, một thế lực khổng lồ trải dài qua nhiều tinh vực.
“Gia tộc Lam Long là nhà đầu tư của Đại học Hải Lam.” Annie trượt ngón tay trên màn hình, tự lẩm bẩm: “Vậy nên trường này cũng có suất tham gia tuyển chọn, đại diện Lam Long tham gia, trở thành chiến binh của Tinh Hải?”
“Chiến binh.” Lyn lặp lại, giọng điệu nhẹ như gió thoảng: “Chỉ là một lũ liều mạng thôi.”
Annie nói: “Huyết mạch nhân ngư có sức mạnh tổng hợp đứng top trong hệ sao. Những người được Đại học Hải Lam chọn đều là những thiên tài kiệt xuất. Trên mạng Tinh Võng, chiến binh nhân ngư nổi tiếng là hung tàn và mạnh mẽ.”
Nhưng Lyn lại chẳng có vẻ gì là tự hào, đáp: “Nhưng dù mạnh đến đâu cũng sẽ biến thành một thi thể, một kẻ đã chết.”
Annie bất ngờ hỏi: “Nhân ngư các anh chọn chiến binh Tinh Hải dựa vào thành tích sao?”
Lyn cười khẩy một tiếng, nhưng rồi chợt nhớ ra con quái vật trước mặt là một “học sinh ưu tú”, lời đang định nói cũng bị nuốt lại vào trong. Đúng lúc ấy, từ phòng bên vang lên tiếng rêи ɾỉ của một người đàn ông.
Căn nhà ở tạm này nằm ở giữa khu đèn đỏ hỗn loạn của Khu Bốn.
Hàng xóm là một gã trai bao, cứ đến giờ này là sẽ lại phát ra những tiếng kêu nồng nhiệt, có thể nghe ra công việc làm ăn của hắn khá thuận lợi.
Lyn nhíu mày, cố nhịn rồi lại cố nhịn, nhưng móng tay vẫn đâm thủng chăn.
Anh ta nghiến răng: “Tôi đã đưa tiền cho cô rồi! Sao chúng ta vẫn còn phải ở cái chỗ như này!”