Nhớ lại cuộc chạm mặt với tên cướp đứng đầu, anh ta khó tránh khỏi liên tưởng đến chính mình. Với chút hiểu biết về cô gái suốt ngày suy nghĩ đến việc sinh con này, anh ta hỏi: “Sao hắn lại như vậy? Cô đã làm gì hắn?”
“Hắn là kẻ coi mạng người như cỏ rác, gϊếŧ người cướp của, tội ác chồng chất.” Annie liếc nhìn Lyn, nói: “Tôi làm gì so nổi với hắn chứ? Sao anh lại nghĩ rằng tôi đã làm gì? Đàn ông các anh đoàn kết đến mức mù quáng như vậy sao?”
Lyn nhếch môi: “Tôi chỉ nghĩ, nếu hắn thắng, có khi tôi sẽ thoát được khỏi cô.”
Annie gật đầu, rồi nói thêm: “Đúng vậy, anh sẽ có thể thoát khỏi tôi. Hắn ghét tôi đến mức thà không lấy tiền chuộc từ gia đình anh. Nhưng nếu anh rơi vào tay hắn, từng chiếc vảy của anh mỗi ngày sẽ bị lột một ít, trở thành công cụ moi tiền nhà anh. Hắn sẽ vừa cười điên dại vừa bóp cổ anh, đúng kiểu cướp tàn ác điên cuồng nhất. Đại thiếu gia à, trí thông minh của anh cũng hơi bị giản đơn rồi đấy.”
Lyn định phản bác, nhưng cơ thể yếu ớt cộng thêm cơn say phi thuyền do kỹ năng lái tệ hại của Annie khiến anh ta nôn đến sống dở chết dở, tưởng chừng như sắp mất cả nửa cái mạng.
Khi họ đáp xuống mặt đất, khói bụi từ vụ nổ vẫn chưa tan. Annie lục túi lấy ra chai nước đưa cho Lyn, nhưng anh ta vừa uống đã nôn. Cô kéo anh ta ra ngoài, lập tức bị chàng nhân ngư cao gần một mét chín đè lên người.
Mái tóc xanh thẳm rũ xuống vai Annie, che kín bờ vai mảnh mai. Lyn tựa vào cô, thở hổn hển đầy khó nhọc, như một con cá rời nước quá lâu, sắp kiệt sức đến nơi.
Annie túm tóc anh ta kéo lên, buộc anh ta phải ngẩng mặt, đôi mắt màu xanh lam của anh ta đã mất đi tiêu cự.
Khi nhận ra ngay cả một nhân ngư mạnh mẽ cũng đã chạm đến giới hạn, Annie nghĩ một lúc rồi nói: “Anh cần thuốc trị thương.”
Lyn đờ đẫn hồi lâu mới chớp mắt, dù đã sắp chết nhưng vẫn cố cãi: “Tôi cần nước, là đại dương ở Khu Tám.”
Annie lắc đầu: “Anh cũng quá kiều khí rồi đó.”
Nói rồi, cô đè vai anh ta xuống, đổ cả chai nước vào miệng anh ta.
Trong thời gian bên cô, một con cá như anh ta lại suýt chết vì sặc nước không chỉ một lần. Chất lỏng tràn vào cổ họng khô khốc, cảm giác chóng mặt khiến anh ta vô thức kháng cự, nhưng tay cô vẫn không dừng lại. Một thứ trơn nhầy theo dòng nước cạy miệng anh ta ra.
Cái quái gì vậy…
Đầu xúc tu đè ép cổ họng co rút của anh ta, Annie thuận lợi đổ hết nước vào thực quản. Cô vặn nắp chai, nhét lại vào túi, thu xúc tu về, rồi đỡ nam nhân ngư đứng không vững dậy.
Hai người tạm trú vài ngày ở Khu Bốn.
“Về vụ việc lần này, cảnh sát liên minh đã ra thông báo, sẽ nghiêm túc điều tra kẻ tấn công…”
Trong căn phòng trọ chật chội, hình chiếu trên tường phát tin tức về vụ cướp, Annie giảm âm lượng, chăm chú đọc chữ trên máy đọc.