Annie mở đồng hồ tinh võng trên cổ tay, lướt nhẹ để hiện thông báo trúng tuyển.
Màn hình hiện lên bốn chữ ngắn gọn: [Đại học Hải Lam.]
Ông lão sững sờ, ngây ra hồi lâu chẳng thể thốt ra nổi lời nào. Mắt giả của lão quét thông tin, tự động tra cứu.
Đại học Hải Lam – ngôi trường danh giá bậc nhất hành tinh, nơi hội tụ giới thượng lưu và quý tộc ở Khu tám, do tộc nhân ngư cai quản. Một nơi có đại dương trong xanh, chưa từng bị vấy bẩn.
Đến khi lão hoàn hồn, định hét lên vài tiếng đầy phấn khích thì Annie đã tắt màn hình, lặng lẽ trở về phòng mình.
Căn phòng tối om, chẳng bật đèn, rèm che kéo kín mít, chặn hết mọi tia sáng tự nhiên.
Cánh cửa “cạch” một tiếng khóa chặt. Annie tháo đồng hồ tinh võng, tắt nguồn, đặt ngay lối vào.
Phòng cô đơn sơ đến mức chẳng có gì ngoài một chiếc giường nhỏ hẹp, một chiếc bàn gỗ bé tí và một cái ghế xộc xệch. Trên sàn nhà là những trang sách giấy cũ mèm, sổ tay viết tay, bút chì và bút mực từ năm 20X5 nằm ngổn ngang – những món đồ cổ lỗ sĩ đến mức có thể để trưng trong viện bảo tàng.
Phòng không nhỏ, nhưng chỗ trống thì lại rất hiếm hoi. Mọi thứ đều chen chúc nhau, nhường không gian cho thứ ở chính giữa – một bể cá khổng lồ.
Bể được làm từ kính cường lực siêu bền, nước bên trong được lọc sạch từ nguồn nước tinh khiết đắt đỏ, máy bơm oxy cũng là loại xịn nhất liên tục cung cấp không khí trong lành. Giá trị của nó đủ để khiến người dân nghèo ở Hố Rác làm cả đời cũng không mua nổi.
Trong bể kính trong veo ấy có một nam nhân ngư đang nằm im.
Anh ta đang ngủ, hoặc là đang giả vờ ngủ.
Bể cá đối với anh ta chẳng khác nào ngục tù. Miệng anh ta bị nhét chặt bởi một quả cầu tròn vo, trong đó tiết ra chất nhầy dính chặt hàm răng sắc nhọn, bịt kín lưỡi và cổ họng anh ta.
Anh ta sở hữu chiếc đuôi cá dài màu bạc lộng lẫy, mỗi một chiếc vảy đều sáng lấp lánh như ngọc trai, nhưng trên đó lại có chi chít dấu vết của những lần “nghiên cứu”.
Tiếng bước chân Annie lại gần làm anh ta giật mình tỉnh giấc.
Anh ta trồi lên khỏi nước, bám vào thành bể, mái tóc màu xanh đậm rũ xuống vai, che đi phần thân trên trắng muốt cùng với cơ bắp săn chắc.
Nhân ngư nhìn chằm chằm vào Annie. Cô cũng chẳng ngại ngần mà để mặc cho anh ta nhìn.
Annie cúi xuống nhặt cuốn sổ tay đang ghi dở từ hôm qua, rút cây bút chì nhọn hoắt, viết thêm vài chữ rồi nói: “Mẫu vật của tôi vẫn chưa đủ đâu.”
Tiếng vỗ nước vang lên dữ dội bên tai cô.
Annie vuốt gọn mái tóc trắng bị anh ta làm ướt, cô bước tới, từ trên cổ lấy ra một chiếc vòng có chìa khóa. Cô dùng chìa mở khóa miệng cho anh ta.
Chìa vừa được vặn mở, thiết bị trong miệng anh ta kêu lạch tạch, chất nhầy co lại, giải phóng hàm răng sắc bén.
Nhân ngư phun mạnh cái khóa miệng ra, nghiến răng tức tối nói: “Cô còn định làm gì nữa hả!”