Chương 19

Hắn thở hổn hển, cố nuốt xuống những tiếng rêи ɾỉ đau đớn. Sau mười giây bình tĩnh, hắn cố nén cơn giận nói: “Chúng ta lập giao kèo mới đi.”

“Anh nói thử xem.” Annie đáp.

“Tôi thả tình cũ của cô, cô thả tôi.”

Annie bật cười, giọng nói trong trẻo: “Ý anh là giả vờ lập giao kèo để tôi thả anh, rồi anh sẽ chỉ huy đám cướp trên phi thuyền này, dùng vũ khí có sát thương cao bắn tôi tan xác, không còn sót lại mảnh nào? Dù cả phi thuyền này phải chôn cùng tôi, với anh chắc cũng chẳng sao, đúng không?”

Bị vạch trần, 013 mặt không đổi sắc, trơ trẽn nói tiếp: “Gã tóc dài kia là nhân ngư, đúng không? Cô vừa thể hiện đặc điểm nhân ngư rõ ràng, hắn cũng là nạn nhân bị cô thu thập thông tin gì đó, phải không? Với thân phận và tính cách được nuông chiều của nhân ngư, không đời nào hắn tự lên chiếc phi thuyền này. Hắn có phải là nhị thiếu gia mất tích của nhà Lam Long không?”

Annie không hiểu, ngơ ngác hỏi: “Ý anh là sao? Nói lại được không? Nhị thiếu gia gì cơ?”

103 nhìn cô, thấy vẻ chân thành pha chút ngốc nghếch khi không hiểu. Hắn liền nghiến răng, gằn từng chữ: “… Đồ ngu.”

Annie nâng tay ôm mặt hắn, cười tươi: “Đồ ngu muốn nghiên cứu cơ thể anh thêm chút nữa, được không?”

Dù đang đau muốn chết, 013 vẫn không nhịn được mà chửi: “Cô bị ung thư buồng trứng à? Trong đầu toàn mấy thứ biếи ŧɦái. Hay là sổ hộ khẩu chỉ còn một trang, sắp tuyệt chủng đến nơi rồi..."

“À.” Annie cảm thán một tiếng vô nghĩa: “Đúng vậy, sắp tuyệt chủng rồi. À mà…”

Cô giơ tay tát “Bốp” một cái vào mặt hắn.

“Không được nói bậy.”



Khi cả hai đạt được thỏa thuận, thời gian vẫn còn chưa vượt quá hai tiếng mà 013 nói.

Loa trong tàu lại vang lên, lần này tiếng có hơi rè, giọng 103 khàn đặc: “Đủ rồi, rút thôi.”

Tiếng loa lẫn thêm tạp âm như tuyết rơi, xen lẫn tiếng rên đau đớn của hắn: “Con khốn… Mẹ kiếp..."

Rồi loa dường như bị bịt lại, âm thanh càng mơ hồ hơn, chỉ còn nghe thấy tiếng gầm giận dữ: “Còn đợi gì nữa, đợi cảnh sát tới bắt à?”

Hắn đang nói đến lực lượng cảnh sát liên hợp Hải Lam Tinh. Đây không phải Khu tám cao quý với an ninh tận tụy. Cảnh sát nơi này sẽ tiêu diệt cướp vũ trụ cùng toàn bộ con tin trên phi thuyền mà không thèm chớp mắt.

Dù sao thì cũng chẳng có gì đáng giá.

Đám cướp nhìn nhau, rồi ngoan ngoãn rút khỏi phi thuyền, quay về phi thuyền của chúng. Chỉ còn hai tên đang canh giữ Lyn, hí hửng hoàn thành nhiệm vụ, sau đó gõ cửa buồng lái: “Đại ca, chúng tôi tìm được rồi!”

Cửa mở, trước mặt là cô gái tóc trắng.

Annie giơ tay: “Đưa anh ấy cho tôi.”

Hai tên cướp ngớ ra, thầm nghĩ cô gái này vậy mà còn chưa chết, rồi tò mò liếc vào trong.