Chương 18

Hơi thở 013 khựng lại, hắn ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêm túc của Annie.

Vết thương trên cơ bắt đầu lành lại ngay lập tức. Annie vừa quan sát vừa ngăn nó khép lại, cô giữ chặt vết cắt, tiếp tục tạo thêm một vết rách sâu hơn.

Cơ thể 013 nóng lên, cơ bắp co giật vì đau đớn. Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi, yết hầu run rẩy chuyển động lên xuống, muốn ngăn cản, muốn gào lên.

Hắn chỉ có thể cắn nát, nuốt xuống một mẩu chất nhầy từ xúc tu của cô — đầu xúc tu bị hắn cắn đứt một đoạn nhỏ.

Annie cúi sát lại nhìn quá trình vết thương lành lại, gần như là áp hẳn mặt vào eo hắn. Rồi cô ngẩng đầu lên, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Tôi sẽ lấy một ít thứ từ cơ thể anh. Biết đâu anh thật sự có thể làm cha của con tôi thì sao? Tôi có thể dùng xúc tu cải tạo cơ thể anh, anh nhìn tôi kiểu gì thế? Không tin à?”

Hắn như đang nghi ngờ cả đôi tai mình.

Annie vỗ vai hắn an ủi: “Đừng sợ, sẽ không đau chút nào đâu, sẽ rất thoải mái. Nếu anh có thể sinh con cho tôi, tôi sẽ đối xử tốt với anh cả đời. Tôi có thể biến đổi cơ thể đàn ông, khiến anh trở thành hình mẫu lý tưởng nhất để sinh sản…”

013 nghe mà quên cả thở.

Lúc này, dù có muốn cười, hắn cũng chẳng kéo nổi khóe miệng. Một linh cảm mơ hồ mách bảo hắn rằng — con quái vật nhỏ này thật sự không đùa.

Annie chăm chú thu thập mọi thứ đặc biệt từ hắn.

Đôi mắt của 013 rất đẹp, dù là mắt thật hay mắt giả. Nụ cười hung tàn của hắn bị bóp nát, đồng tử khẽ rung lên, khoảnh khắc hắn thất thần khiến Annie hạnh phúc đến mức cúi xuống hôn lên mắt hắn.

“Ưm…” Hắn chưa kịp phản ứng, cũng chẳng thể né được. Cổ họng vẫn bị bịt chặt, hắn như sắp bị nghẹn chết vì nước bọt tích tụ, ho sặc sụa đến rung cả l*иg ngực.

Annie lắc nhẹ lọ chất lỏng vừa thu thập được, cất vào túi áo gần người, rồi nới lỏng xúc tu bịt miệng hắn ra.

“…Mẹ kiếp!” Vừa được tự do, 103 lập tức nghiến răng nghiến lợi phun ra một câu chửi thề: "Con khốn… ưm, hự…”

Cơ thể hắn lại bị Annie rạch thêm một vết nữa.

103 không hề bị tê liệt vì phải chịu đau quá nhiều. Ngược lại, những vết thương Annie gây ra lại khiến cảm giác đau của hắn càng nhạy bén hơn.

Hắn im lặng vì đau, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, lần đầu tiên không thốt ra nổi một lời nào.

“Không được chửi mẹ tôi.” Annie nghiêm túc nói.

“Mẹ kiếp con… á…”

Lại một vết cắt nữa, lần này không hiểu sao còn đau hơn.

013 đau đến mức không thẳng lưng nổi, cơ thể của dị thể luôn tự hồi phục của hắn lần đầu rơi vào trạng thái tệ hại thế này. Hắn từng xem chuyện bị thương như trò đùa, nhưng giờ thì hắn không dám nữa. Hắn không chết, nhưng sẽ đau đến mức muốn phát điên.

Mồ hôi rịn ra, chảy dài từ tóc xuống má hắn.