Chương 17

Annie vẫn ngồi trên bàn điều khiển, bụng cô thủng một lỗ, máu thấm đẫm chiếc áo bó, nhưng cô lại chẳng buồn để ý. Cô chỉ nhìn 013, ánh mắt chân thành gần giống như đang cầu xin: “Tôi có thể xem cơ thể anh được không?”

“…” Hắn không nói được.

Giọng hắn bị chặn lại trong cổ họng, chỉ biết trừng mắt nhìn những chiếc xúc tu kéo dài từ eo cô. Chúng di chuyển không chút tiếng động, đột ngột phát lực, dù hắn có giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra được.

Ánh mắt hắn dời lên, đối diện với vẻ mặt trong sáng và chân thành của cô.

Đây là một con quái vật. Hàm răng nhọn của hắn cắn vào xúc tu, nhưng thứ chất nhầy kia chỉ khẽ dao động như mặt nước, không hề bị xuyên thủng.

Annie nhảy xuống khỏi bàn điều khiển.

Cô tự nói với 013, mỗi khi đến lúc này, cô đều phấn khích đến mức nói nhiều hơn bình thường: “Cuối cùng tôi cũng gặp được một người đặc biệt. Anh thật sự rất khác biệt, không giống bất kỳ ai tôi từng gặp trước đây.”

013 càng giãy giụa, xúc tu trói tay chân càng siết chặt. Cuối cùng, hắn bỏ cuộc, không động đậy nữa. Con mắt giả lóe ánh đỏ nhìn chằm chằm vào Annie, từ khuôn mặt vô hại đến những chiếc xúc tu trồi ra từ eo cô.

013 thầm cười lạnh trong lòng. Con quái vật này nói chuyện còn ra vẻ tình tứ, đến giờ rồi mà vẫn còn tán tỉnh nổi sao?

Annie không biết hắn nghĩ gì, chỉ muốn thỏa mãn cơn khát muốn được trò chuyện: “Ngoài Lyn ra, đã quá lâu rồi tôi không gặp được một giống đực nào có giá trị… À, là đàn ông, tôi nên gọi như thế mới phải. 013 à, đây là giao kèo mà chúng ta đã hứa với nhau, anh sẽ không đổi ý chứ?”

013 nhìn chằm chằm Annie, ánh mắt như muốn nói: “Cô có cho tôi cơ hội đổi ý sao?”

Annie tiến lại gần thêm nửa bước, ngồi xuống, một tay chống xuống ngay giữa hai đầu đang gối quỳ của hắn, tay kia cẩn thận tháo từng món phụ kiện leng keng trên người hắn.

“Bom điều khiển bằng giọng nói…” Annie vừa tháo vừa liếc nhìn qua, dựa vào kinh nghiệm lăn lộn ở Khu ba để nhận diện: "Tôi còn tưởng rằng nó là đồ trang trí, hóa ra lại là hàng cao cấp.”

013 trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt đầy cáu kỉnh. Một tên cướp vũ trụ lão luyện như hắn mà lúc này cũng chẳng thể đoán ra được cô thuộc giống loài gì.

Annie tháo hết phụ kiện, tiện tay lột luôn áo hắn ra rồi vứt sang một bên.

Hắn thoáng ngạc nhiên, rồi cau mày khó chịu hơn. Annie quan sát kỹ cơ thể hắn — không một vết sẹo, không một dấu tích. Dường như mọi tổn thương đều được cơ thể dị thể của hắn tự phục hồi một cách hoàn hảo.

Cô lẩm bẩm: “Dù anh không thể sinh con cho tôi, tôi vẫn rất thích khả năng của anh.”

Mí mắt 013 giật mạnh.

Rồi hắn thấy ngón tay trắng muốt của cô đột nhiên biến đổi. Ngay trước mắt hắn, móng tay cô mọc dài ra, trở nên sắc nhọn, ngón tay có những chiếc vảy nhỏ đặc trưng của nhân ngư mọc ra. Ngón tay cô ấn xuống cơ bụng săn chắc của hắn…

Như một chiếc dao phẫu thuật, không một tiếng động mà cắt qua lớp cơ.