Chương 15

Cửa buồng lái khép kín, viên lái tàu nằm chết dưới sàn từ lâu, máu khô đọng lại thành vũng.

Bàn điều khiển tối om, bị tắt nguồn hoàn toàn. Bên cạnh nút khởi động là một cái vali đen tuyền, lặng lẽ nằm đó như đang chứa đựng bí mật gì đó.

Annie bị đặt lên màn hình phẳng của bàn điều khiển, ngồi ngay giữa dòng chữ “Không có tín hiệu”. Cô nhìn gương mặt 013 phóng đại trước mắt, ánh mắt không chút dao động.

Hắn ngửi mùi máu trên người Annie, đôi mắt vẫn luôn cong lên như đang cười, tay xé toạc áo khoác đen của cô, vén chiếc áo bó sát chỉ dài tới eo, để lộ làn da trắng mịn.

Bàn tay vừa chạm vào da, Annie đột nhiên thoát khỏi vòng tay hắn, bàn tay thon dài trắng nõn bất ngờ bóp chặt cổ họng hắn, lực đạo mạnh mẽ đến bất ngờ.

Khoảnh khắc nghẹt thở lướt qua đầu hắn, nhưng 103 không giận. Hắn thậm chí còn thấy kí©h thí©ɧ, đôi mắt lóe lên sự phấn khích kỳ lạ. Annie càng siết chặt, hắn càng thích thú, giọng nói khàn khàn lộ ra chút kɧoáı ©ảʍ: “Em gái ngoan, hung dữ như thế làm gì.”

Ngón tay Annie luồn vào vết thương trên cổ hắn.

Vết thương chí mạng giờ đã mọc lên một lớp da non, điều mà người thường không thể làm được. Annie lật lớp da gần lành, lẩm bẩm như đang tự nói với mình: “Dị thể…”

"Đúng vậy, dị thể." 013 chẳng thèm để tâm, đáp: "Chưa thấy bao giờ sao? Dĩ nhiên là cô chưa từng thấy qua rồi. Dị thể đi ngược lại với luật của Tinh tế về nhân loại, khác hẳn với đám người dùng thuốc biến đổi gen để nâng cấp tiến hóa. Loại như tôi là phải bị xóa sổ, từ lúc chào đời đã bị truy nã… Hít…."

Ba chữ "kẻ truy nã" còn chưa kịp nói hết, ngón tay Annie đã cố xé toạc miếng thịt đã lành lại.

Cơn đau khiến người đàn ông bất chợt hít một hơi lạnh, khom lưng xuống, đè Annie lên màn hình. Vai hắn khẽ run, chẳng rõ là vì đau hay là đang cười.

013 đưa tay ôm lấy eo Annie, giọng nói run rẩy vì đau nhưng đầu lưỡi vẫn mang theo chút ý cười: "Cưng cay thật đấy."

Annie bất ngờ ôm chặt lấy hắn. Cô chẳng hiểu lời khen ấy nghĩa là gì, nhưng cử chỉ cơ thể lại lộ ra niềm vui vì sắp lấy được mẫu vật mới.

Mấy cái xúc tu nhớp nháp trồi lên từ dưới chiếc áo bó sát của cô, bò qua vết rách ở eo, chui ra từ lớp da người của cô.

Annie rất thích sự xuất hiện bất ngờ của hắn, thật giống như một món quà từ trên trời rơi xuống.

Cảm giác này giống hệt với niềm vui sướиɠ cô từng trải qua vào nửa tháng trước, khi phát hiện ra Lyn đang hấp hối trong một tòa nhà bỏ hoang cũ kỹ. Sự phấn khích ấy không gì sánh bằng. Cuối cùng cô cũng gặp được một mẫu vật khác biệt so với những nhân loại bình thường. Dưới lớp da của cô, từng chiếc xúc tu ngoằn ngoèo trườn bò, vì kích động mà chuyển thành màu hồng đậm rực rỡ.

Annie vươn tay ôm lấy cổ hắn. Hai người kề sát vào nhau, gần đến mức tưởng chừng như có thứ gì đó vô hình đang kết nối họ ngay trong khoảnh khắc này.