Chương 14

Hắn cười đắc ý, đưa tay nắm cổ tay cầm súng của Annie: “Còn bắn nữa không, nhóc? Tránh ra đi, muốn tìm cha cho đứa con trong bụng, biết đâu tôi cũng được đấy chứ.”

Annie nhìn hắn vài giây, bất ngờ nói: “Giờ anh cũng có thể là cha của con tôi. Anh tên gì?”

“Hả?”

Ngay cả tên cướp khét tiếng cũng bị cô làm cho ngớ người, sững sờ trong giây lát. Hắn lau máu trên mặt, suy nghĩ chưa đầy nửa giây, rồi sảng khoái quyết định: “Được thôi, cô nhìn trông cũng xinh xắn, chẳng cần cố đã được làm cha, cũng thú vị đấy chứ.”

Đám đàn em đứng gần đó mặt mày co giật, không tin nổi vào tai mình.

“Tôi là Annie, anh tên gì?” Cô cố chấp hỏi lại lần hai, giọng nói vẫn đều đều nhưng đầy kiên nhẫn.

“013.” Hắn cười toe, báo một mã số thay vì tên thật.

“Em gái ngoan, để anh xử lý tình cũ của em trước đã.”

013 luồn tay vào lòng bàn tay Annie, định lấy lại khẩu súng. Khi biết thứ này vô dụng với hắn, Annie cũng chẳng bận tâm, nhưng vẫn không nhúc nhích, mắt nhìn chằm chằm vào hắn, thái độ nghiêm túc lạ thường: “Tôi phải kiểm tra hàng trước khi để anh xử lý anh ấy. Nếu anh không đạt, tôi vẫn sẽ giữ anh ấy lại.”

013 nhướng mày, nụ cười trên môi càng thêm đậm, coi đó là lời trêu ghẹo đầy ẩn ý: “Kiểm tra hàng? Gấp đến thế sao?”

Annie gật đầu, giọng điệu chắc nịch: “Phải kiểm tra ngay bây giờ.”

Hắn hiếm khi nhíu mày, nhìn gương mặt tinh xảo của Annie. Cô gái trẻ chăm chú nhìn vết thương đã lành trên cổ hắn, ánh mắt tập trung như thể bị mê hoặc, như một nhà khoa học đối diện với phát hiện mới.

Cơn đau nóng rát vừa rồi chính là nhờ cô ban tặng, và điều đó khiến hắn thấy thú vị.

013 cười khẽ, bất ngờ bế Annie lên, cúi đầu dùng máu trên má mình bôi lên nửa mặt còn sạch của cô. Mùi máu tanh tràn ngập, hắn cọ loạn xạ, biến khuôn mặt cô thành một mảng đỏ hỗn độn, như đang vẽ nên một bức tranh đẫm máu.

“Được thôi, đến chỗ tốt hơn rồi hai ta từ từ kiểm tra. Còn về thời gian thì..." Ánh đỏ trong con mắt giả của hắn nhảy số đếm ngược: “Hai tiếng, đủ không? Đảm bảo kiểm tra đến mức em nói không thành lời.”

Hắn bế Annie, phụ kiện trên người kêu leng keng như tiếng chuông gió, ôm ngang cô bước thẳng vào buồng lái kín duy nhất của phi thuyền.

“Mày đoán cô ta sống được bao lâu? Có qua nổi hai tiếng không?” Cửa buồng lái đóng lại, hai tên cướp vừa tiếp tục công việc, vừa buôn chuyện với nhau bằng giọng điệu nhàn nhạt.

“Mày đúng là nằm mơ, đại ca vài phút là đã xử xong một người. Đại ca thì tìm tình nhân gì chứ, có mà đang tìm người để gϊếŧ thì có, đúng là cầm thú… Phi phi phi, cái miệng thối này!”

“Thôi đừng nói thật nữa, này, thằng kia xử sao đây?”

“Kiểm tra xong rồi gϊếŧ luôn chứ còn sao nữa? Mày nghĩ cô ta còn đi ra được à? Mà có đi ra thật thì càng không thể để lại cái gã tình cũ này…”