Một cú va chạm bất ngờ khiến chiếc phi thuyền khựng lại giữa không trung.
Tiếng cảnh báo hỏng hóc vang lên trong khoang, sàn phi thuyền rung chuyển dữ dội như sắp tan rã. Annie thoáng thấy ngọn lửa bùng nổ cuốn lấy đuôi thuyền, khói đen dày đặc quấn quanh thân kim loại, những mảnh vỡ vụn bay lơ lửng, phản chiếu ánh sáng đỏ rực của lửa cháy.
May mắn thay, khoang hai người ngồi không phải là nơi bị phá hủy. Chiếc phi thuyền lơ lửng trên quỹ đạo cao bị chặn đứng, một chiếc khác lao tới cắt đôi nó từ giữa, cả hai chao đảo như sắp lao xuống vực thẳm.
“Cô…”
Bên trong khoang lập tức hỗn loạn, tiếng ồn ào đinh tai nhức óc. Annie phải mất một lúc mới nghe ra giọng Lyn giữa mớ âm thanh hỗn độn. Cô cúi đầu, nhẹ nhàng gạt chiếc mũ anh ta đang đội thấp che mặt, sau đó liền chạm mắt với một đôi mắt xanh thẳm: “Gì cơ?”
“Cô.” Anh ta ngừng lại, giọng trầm xuống như đang đè nén cảm xúc, nói: “Cô không cần phải che chắn cho tôi đâu.”
Khi vụ va chạm xảy ra, Annie đã lao tới ôm lấy anh ta. Cô trông chẳng hề mạnh mẽ, cũng không cao lớn, ít nhất là thua xa một nhân ngư trưởng thành. Dù biết cô không đơn giản như vẻ ngoài, nhưng khi Annie đứng chắn trước mặt và ôm lấy anh ta, Lyn vẫn thấy vừa khó chịu vừa khó hiểu, như có gì đó nghẹn lại trong lòng.
Annie đưa tay chạm vào vết thương trên đầu anh ta. Cô không thể để mất một mẫu vật đang trong tầm kiểm soát, nên tiện tay đội lại mũ cho anh ta, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Cúi đầu xuống, đừng nói gì cả.”
“Xin đừng tự ý mở van khí. Xin đừng..."
Giọng nói máy móc trong khoang đột ngột tắt ngấm, thay vào đó là một giọng nói cợt nhả, thiếu nghiêm túc. Hắn vỗ mạnh vào micro vài cái, lẩm bẩm: “Thứ cổ lỗ sĩ gì thế này, nhìn là biết chẳng có gì để vơ vét.”
Rồi sau đó hắn lớn tiếng nói với giọng đầy phấn khích: “Cướp phi thuyền đây!”
Khoang tàu lập tức bùng lên một làn sóng âm thanh hỗn loạn. Một vài hành khách vội lục túi du lịch, lôi ra vũ khí tự vệ.
Hải Lam Tinh không cấm mang vũ khí phòng thân, nhưng có giới hạn về mức độ sát thương. Annie từng lướt qua giá của mấy món vũ khí hủy diệt trên web đen, đắt đến mức có thể mua được nửa giá trị của Lyn.
Ngay khi tiếng hét vừa dứt, đám cướp vũ trụ ùa vào như sóng dữ. Chúng ăn mặc lộn xộn, đều là loài người loại một, đa phần có gắn nửa người bằng máy móc, trang bị hỏa lực mạnh mẽ và hung tợn.
Hành khách đầu tiên dám chống cự bị bắn “đoàng” một phát, hóa thành một tấm thảm máu đỏ tươi trên sàn.
Mức độ tàn bạo ấy khiến cả khoang tàu buộc phải im lặng, không ai dám manh động. Đám cướp cao lớn vạm vỡ xoay khớp máy móc, tiếng kim loại cọ xát “kẽo kẹt” vang lên, vừa thu tài khoản mạng Tinh Võng vừa lật tung thông tin cá nhân của từng người — nếu gọi đây là cướp, thì chúng cướp kỹ lưỡng đến từng đồng cuối cùng.