Chương 10

Từ sau vụ tai nạn phi thuyền, Lyn luôn rất yếu, chỉ khi ở trong nước mới có thêm chút sức để hợp tác nghiên cứu. Vết thương của anh ta chưa bao giờ lành — nói đúng hơn là đang ngày càng nặng thêm. Giờ đây để duy trì hình dáng trên cạn mà đi theo cô, mỗi ngày anh ta đều vô cùng vất vả.

Dù không biết mình sẽ chết lúc nào, nhưng ít nhất hiện tại anh ta vẫn còn sống, vẫn còn cảm nhận được sự đau đớn. Vậy nên khi có thể nghỉ ngơi, anh ta đều nhắm mắt tựa người vào con quái vật nhỏ này để ngủ.

Loại phi thuyền giá rẻ này hầu như đều không kiểm tra danh tính, Annie dùng tài khoản Tinh Võng của mình mua hai vé.

Diện mạo của Lyn quá bắt mắt. Loài người không hề đáng giá, nhưng nhân ngư lại là hàng hiếm. Cô lôi khăn quàng và mũ ra che chắn cho anh ta, cộng thêm mái tóc xanh dài đến eo giúp cho người qua đường không nhận ra được chủng tộc thật sự của anh ta.

Lyn khẽ thở ra, hơi thở lạnh lẽo lướt qua má Annie. Cô nghe thấy anh ta nói: “Tôi có.”

Annie lục túi, lấy ra tất cả giấy tờ mà cô tịch thu của anh ta lúc trước, bao gồm cả đồng hồ Tinh Võng, thẻ định danh, vài tấm thẻ, và một đống giấy tờ chứng nhận bằng ngôn ngữ nhân ngư mà cô không hiểu.

Lyn vươn tay chỉ vào một tấm thẻ mỏng.

Annie nhìn theo ngón tay thon dài và móng tay sắc nhọn của anh ta, thầm nghĩ mình nên cắt móng và mua găng tay cho anh ta.

Annie thu tầm mắt, lấy tấm thẻ ra, đặt sau đồng hồ Tinh Võng để quét một lúc: “Ơ… Xác nhận con ngươi, sau khi xác nhận xong sẽ không tự động báo cảnh sát đấy chứ? Rồi gia đình và bạn bè của anh sẽ biết việc anh mất tích là do bị tôi bắt, sẽ đem tôi…”

“Báo cảnh sát thì cô sẽ gϊếŧ tôi sao?”

“Đương nhiên.” Ngón tay Annie khẽ chạm vào tóc anh ta, mái tóc xanh thẳm che đi một vết sẹo nhỏ, đó vết tích của quả bom tí hon được cấy vào.

Lyn khẽ hừ một tiếng, cúi đầu xác nhận con ngươi.

Số dư trong thẻ được chuyển vào tài khoản Tinh Võng của Annie.

Anh ta nhắm mắt lại, trán tựa vào mái tóc trắng của cô, vừa yếu ớt vừa ghét bỏ nói: “Lần sau đổi xe tốt hơn đi, tôi ghét không khí ở đây.”

“Là oxy cấp hai, đa số người ở Hải Lam Tinh đều dùng cái này mà.”

Annie thờ ơ đáp, cái đầu xanh lam trên vai cô nhọc nhằn mà nhích người, không biết sao lại tốn sức thể hiện sự khó chịu chỉ vì chuyện này mà há miệng cắn vào cổ cô.

Annie hít một hơi, khẽ “Hự” một tiếng. Nửa tháng rồi, cô và Lyn càng ngày càng không hợp nhau. Khi đang nghĩ xem, lúc này nếu đối phương là người thường thì liệu có tức giận không, thì tầm mắt của cô đột nhiên bắt gặp một cảnh tượng đáng ngờ.

Đó là một chiếc phi thuyền khác ngoài cửa sổ.

Giữa khung cảnh xám xịt của khu hạ thành cũ kỹ, nó rời khỏi quỹ đạo định sẵn trên không, bốc cháy ngùn ngụt, rồi lao vυ"t đi kèm theo khói bụi và vô số tia lửa điện, như một con rồng mất kiểm soát lăn lộn giữa trời.