Khu vực thứ ba của Hải Lam Tinh, hay còn gọi là "Hố Rác" – một vùng đất hoang tàn khét tiếng chẳng ai buồn quản lý, nơi luật lệ chỉ là những lời nói gió bay.
Hôm nay, hiếm hoi lắm mặt trời mới chịu ló dạng, rải rác chút ánh sáng ấm áp xuống vùng đất cằn khô này. Annie đứng trên ban công chật hẹp, cẩn thận phơi chiếc váy đồng phục học sinh, từng động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu một món bảo vật.
Từ phía sau, một ông lão tay cầm điếu thuốc lên tiếng, xen lẫn cả tiếng ho sù sụ: “Annie, qua đây xem giúp ta cái linh kiện này có vừa không nào?”
Annie buông tay, thong thả bước tới. Ông lão trước mặt chỉ còn lại bộ não và lá phổi là đồ thật, còn lại, toàn thân là mớ máy móc ghép nối chằng chịt. Con mắt giả của lão lia một cái, màn hình ảo lập tức hiện lên giữa không trung.
Annie cúi xuống, chăm chú xem xét linh kiện giúp lão. Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở một quảng cáo nhấp nháy trên màn hình: [Vòng tuyển chọn dựa trên khu vực của trò chơi săn bắn phát sóng trực tiếp hot nhất tinh tế sẽ bắt đầu vào…]
Annie ngẩn người, đôi mắt dán chặt vào dòng chữ ấy, như bị hút hồn.
Đôi mắt của ông lão là mắt giả, quảng cáo được cấy thẳng vào hệ thống, nên lão cũng tiện thể nhìn theo.
Ông lão nhếch mép cười khục khặc: “Đám người tham gia cái trò này toàn là lũ điên cuồng tìm đường chết. Nhưng mà xem trực tiếp thì cũng giải trí ra phết.”
Annie nghiêng đầu, tò mò: “Những kẻ tìm đường chết sao?”
Lão hít một hơi thuốc, khói trắng phả ra mịt mù: “Còn không phải sao. Đủ mọi chủng tộc trong vũ trụ, tranh nhau lọ thuốc tiến hóa gen. Đám quý tộc từ các hành tinh cao cấp đánh nhau đến máu me be bét, người thường như chúng ta nhảy vào thì sống nổi mấy ngày chứ?”
Annie chống cằm, hai mắt sáng rực: “Có chủng tộc nào mà cháu chưa từng thấy không ạ?”
“Có chứ, đầy ra đấy! Annie, cháu mới gặp qua được mấy chủng tộc trong cái vũ trụ này đâu chứ? Chắc cháu mới chỉ biết mỗi người loại một với loại hai, ngay cả nhân ngư ở Hải Lam Tinh cháu cũng chưa thấy mặt mũi thế nào, đúng không? Chỉ cần tham gia cái này là sẽ được mở rộng tầm mắt ngay…”
Lão ngừng lại, đổi giọng: “À mà này, thông báo trúng tuyển của cháu đến chưa?”
“Đến rồi ạ.” Annie đáp.
“Đi học” là một chuyện xa xỉ, ai mà ngờ một “gia đình” nghèo kiết xác ở Hố Rác lại có thể thản nhiên nhắc đến “thông báo trúng tuyển” như chuyện cơm bữa thế này được chứ.
Nghe vậy, ông lão cười toe toét, hàm răng vàng ám khói lộ ra rõ mồn một: “Đám người ngoài kia mắt mũi để đâu không biết, suốt ngày xì xào bảo cháu bị lỗi gen, bị bệnh bạch tạng, nuôi không lớn nổi. May mà mắt ta tinh tường, nhặt cháu từ đống rác ngoài kia về, ta biết ngay cháu là đứa có tiền đồ mà! Cháu đậu vào đâu rồi, để ta xem cái nào?”