Chương 5

Bóng đen phía sau vẫn tiếp tục theo sát, nhưng không ai nhìn thấy khóe môi Tạ Nhất Tử khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhạt.

Viện phúc lợi không lớn, khu vực phân chia cũng rất rõ ràng. Dãy nhà bên trái đại khái là khu vực hoạt động, nơi học tập, vui chơi, nghỉ ngơi và ăn uống đều được bố trí ở đó. Còn phía bên kia là khu ký túc xá để ngủ.

Hiện tại, Tạ Nhất Tử đang ở phía dãy nhà bên trái. Còn chưa đến gần, anh đã nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa, những âm thanh này trong không gian trống trải nghe có vẻ chói tai.

Tạ Nhất Tử khựng bước một chút, rồi vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Cánh cửa vừa được anh mở ra, lũ trẻ bên trong đều đồng loạt nhìn chằm chằm về phía anh, cứ như thể bị ai đó ấn nút tạm dừng. Mọi hành động đang làm dở đều dừng lại ngay lập tức. Đồng thời, Tạ Nhất Tử cảm thấy nhiệt độ trong phòng nhanh chóng hạ xuống, cánh tay anh nổi đầy da gà. Mãi một lúc sau, lũ trẻ mới đảo mắt rồi tiếp tục chơi đùa như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của anh.

Tạ Nhất Tử quan sát căn phòng này. Ở đây chỉ có vài tấm thảm xốp trải sàn và mấy con ngựa gỗ đồ chơi. Ngoài ra, chỉ còn lũ trẻ trước mắt.

Thế là, anh khuỵu người xuống, cố gắng đưa tầm mắt ngang hàng với chúng, muốn tạo cảm giác thân thiện.

Đôi mắt Tạ Nhất Tử không giống với người bình thường. Chúng có màu đỏ sẫm - một tín hiệu vừa nguy hiểm vừa mê hoặc. Thật lòng mà nói, nhìn lần đầu sẽ khiến người ta rợn người, điều này hoàn toàn bất lợi cho thân phận bác sĩ tâm lý của anh. Bệnh nhân vốn dĩ tâm lý đã yếu ớt, khi nhìn thấy anh chắc còn cảm thấy tồi tệ hơn.

Điều này cũng không thể trách Tạ Nhất Tử được. Anh có vẻ ngoài thanh lãnh, là kiểu người không cười thì tạo cảm giác xa cách, hệt như một đóa mai nở rộ giữa mùa đông lạnh giá, vừa kiêu ngạo lại vừa khiến người ta say mê.

Nhưng tính cách của anh, theo đánh giá của những người xung quanh, thật sự khá tốt. Khi cười lên cũng không tạo cảm giác xa cách. Sâu trong đôi mắt đỏ như máu mang theo vài tia sáng nhạt, tựa như ánh hoàng hôn rực rỡ.

Lũ trẻ ở đây cứ xem như không thấy anh, tiếp tục chơi đồ chơi của mình. Trong tình thế bất đắc dĩ, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay một cậu bé đang cầm đồ chơi. Lúc này, cậu bé mới chuyển sự chú ý sang anh.

Bàn tay này... sao lạnh thế.

Ánh mắt cậu bé lập tức trở nên độc địa. Tạ Nhất Tử chỉ vừa chớp mắt một cái, cậu bé trước mặt liền biến thành một bộ xương nhỏ gầy, đôi mắt trống rỗng chảy ra dòng máu rỉ, đang ác độc nhìn anh.