Chương 4

Vừa dứt lời, cả đám đông liền đi theo người đó đến chỗ tấm bảng để xem xét manh mối. Lý Bất Minh nói một cách đơn giản: "Đi cùng không?"

Tạ Nhất Tử cũng không nói nhiều, đi theo Lý Bất Minh đến đứng trước bức tường ảnh. Vừa nghiên cứu bức tường ảnh, Lý Bất Minh bỗng "hừm" một tiếng, nói: "Những bức ảnh này..."

Tạ Nhất Tử rất tự nhiên tiếp lời: "Nét mặt đều giống hệt nhau."

Lý Bất Minh cười một tiếng, tiếp tục phân tích: "Ừm, ngoài cái tên khác nhau ra, khuôn mặt của chúng cảm giác đều giống hệt nhau."

Ngoài tên và tuổi ra, khuôn mặt của những đứa trẻ này giống hệt nhau như được sao chép và dán lại. Bé gái và bé trai chỉ khác nhau ở tóc dài và tóc ngắn, trông thật đáng sợ.

Trực giác mách bảo Tạ Nhất Tử rằng ở đây sẽ không tìm ra thêm manh mối nào nữa, vì vậy anh cáo từ trước để đi nơi khác xem sao.

Lý Bất Minh muốn kéo anh lại, nói rằng đi lung tung ở đây rất nguy hiểm, nhưng người bên cạnh đã kéo Lý Bất Minh lại và khẽ lắc đầu. Lý Bất Minh liền thu chân lại, không đuổi theo nữa.

Lúc này, Tạ Nhất Tử đã đi được một đoạn khá xa.

Trong lòng anh luôn có một câu hỏi. Nếu đây là viện phúc lợi, thì chắc chắn phải có rất nhiều trẻ con, nhưng vấn đề là anh đã đi quanh đại sảnh cả buổi mà chẳng nhìn thấy đứa nào.

Vậy những đứa trẻ này đã đi đâu? Theo lời những người kia, những đứa trẻ này rất có thể là quỷ.

Ban ngày không thấy chúng là chuyện bình thường, có khi buổi tối chúng sẽ ra ngoài tóm lấy và gϊếŧ người.

Tạ Nhất Tử nghe xong, vẻ mặt như bị dọa sợ: "Buổi tối chúng tóm lấy tôi và gϊếŧ tôi á?"

Mọi người: "Ừ ừ ừ ừ, đáng sợ lắm."

Tạ Nhất Tử lại ra vẻ suy tư nói: "Giờ không phải là ban ngày sao? Bọn chúng không gϊếŧ được tôi."

Nói rồi anh nghênh ngang bỏ đi, mấy người ban đầu định dọa dẫm lính mới: "..."

Thằng nhóc này gan thật lớn.

Dù sao thì bọn họ cũng không tin rằng một lính mới như cậu ta lại thực sự tự mình chạy đi tìm những con quỷ kia mà không có người hướng dẫn và người khác dẫn đường. Có cậu ta hay không cũng vậy, thế là họ tiếp tục cắm đầu ghi nhớ những tấm ảnh và cái tên đó.

Nhưng sự thật chứng minh rằng Tạ Nhất Tử thật sự có cái gan đó.

Tạ Nhất Tử men theo hành lang sâu bên trong viện phúc lợi. Khoảnh khắc anh rẽ vào một hành lang khác, một bóng đen xuất hiện phía sau anh và chầm chậm bước theo dấu chân anh.

Tạ Nhất Tử vừa quay người lại, bóng đen kia liền lập tức biến mất.