Chương 38

Đồng Hoa ở phía bên kia mở cửa phòng Kế Nam Nam, nhặt lên bức tranh mà Kế Nam Nam đã để trong chăn, và cả cuốn nhật ký của chính mình.

Trong mắt cô ta không rõ là cảm xúc gì, cô ta cứ thế an tĩnh ngồi ở đó.

Khi Kế Nam Nam đẩy cửa phòng ra, thứ cô thấy là dáng người gầy gò của Đồng Hoa.

Cô ta vẫn xinh đẹp như lần đầu gặp mặt, ánh mắt nhìn cô vẫn luôn dịu dàng như vậy. Đồng Hoa đưa cho Kế Nam Nam hai khẩu súng lục mà cô thường dùng.

“Ngày mai là sinh nhật của cô, chuyện như thế này, nếu xảy ra vào ngày đó, chắc sẽ gây ám ảnh tâm lý phải không.”

Kế Nam Nam đứng tại chỗ, chậm rãi nhận lấy súng: “Cô biết tất cả mọi chuyện, đúng không?”

“Kế Nam Nam.” cô ta dừng lại một chút: “mỗi người đều có số mệnh của riêng mình, chúng ta không thể trốn tránh được. Cha mẹ chúng ta trước khi chết đã dự đoán được tất cả những điều này và nói cho tôi biết. Tôi nghĩ, cuộc đời này của tôi đã rất hoàn hảo rồi, không cần thiết phải thay đổi tất cả. Nếu thay đổi, em gái tôi và cô, đều sẽ không được thoải mái.”

“Một đổi hai, là một quyết định rất đáng giá.”

“Hãy gϊếŧ tôi đi.”

Kế Nam Nam đột nhiên cảm thấy mình thật tự mình đa tình, có lẽ Đồng Hoa từ đầu đã không hề muốn sống.

Cô ta bật cười ngắn ngủi.

Thế thì sao chứ?

Cô ta không muốn sống thì sao chứ?

Tôi muốn cô sống thì đúng rồi.

Kế Nam Nam chậm rãi đặt súng xuống, nói: “Không nhất thiết chỉ có một cách chết này, nếu cô muốn chết, vẫn còn một cách khác.”

Đồng Hoa mở mắt: “Cách gì?”

Kế Nam Nam ranh mãnh nói: “Cô cứ đi theo tôi là được.”

Đồng Hoa quả nhiên rất nghe lời cô, một mạch theo cô lên tầng thượng, ngoan ngoãn làm theo các bước của cô, chỉ đến khi chú thuật gần thành công mới hỏi một câu: “Cô ấy sẽ đối xử tốt với lũ trẻ ở đây, đúng không?”

Kế Nam Nam tự mình cũng không biết, nhưng để trấn an cô ta, cô chỉ đáp: “Đúng vậy.”

Rồi Đồng Hoa ngoan ngoãn bước vào nhà tù này, cái l*иg được tạo ra dành cho cô ta.

Kế Nam Nam nhốt cô ta vào trong.

Cô nghĩ, cô sẽ đợi Đồng Dung rời đi, rồi lại thả Đồng Hoa ra.

Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.

Đồng Dung là một người hành sự rất quả quyết, và là người hiểu được đạo lý diệt trừ hậu họa. Sau khi xác định Đồng Hoa thực sự biến mất không tìm thấy dấu vết, cô ta không làm khó Kế Nam Nam nữa, thả cô đi.

Nhưng ai biết Đồng Hoa liệu có thể trở lại không, liệu Kế Nam Nam có thực sự gϊếŧ chết Đồng Hoa không.

Thế là Đồng Dung giả dạng thành Đồng Hoa, hành hạ lũ trẻ ở viện phúc lợi, biến công viên giải trí trẻ em thành cơn ác mộng. Cô ta khiến chúng hoàn toàn thất vọng về Đồng Hoa, rồi lại khoác lên mình hình ảnh của một vị cứu tinh Đồng Dung.

Đến đây, viện phúc lợi thực sự đã nằm trong tay Đồng Dung, cả lòng người lẫn quyền lực.

Gia sản nhà họ Đồng cũng quy về cô ta, những người trước đây cung kính với người chị vô dụng kia của cô ta cũng chuyển sang ủng hộ mình, nhưng lại luôn cảm thấy… trong lòng có chút bất an.

Có phải vì đã hại chết chị gái mình không?

Không, không phải.

Cô ta và chị gái có tính cách bổ sung cho nhau, chị cô ta đa sầu đa cảm, còn cô ta thì không phải người như vậy, đây cũng là lý do cô ta phù hợp hơn để quản lý gia sản. Vậy thì sự bất an này là vì…