Chương 37

Đồng Hoa dường như đã vẽ xong, quay đầu lại mới phát hiện Kế Nam Nam đã đứng phía sau từ lâu, phải một lúc lâu sau mới “a” lên một tiếng, mắt long lanh nói: “Mỗi khi bọn trẻ trong viện phúc lợi đón sinh nhật, tôi đều vẽ một bức tranh làm quà tặng cho chúng. Đây là bức tôi vẽ cho cô, cô xem… cô có thích không?”

Kế Nam Nam hờ hững cầm bức tranh lên, cố gắng phớt lờ ánh mắt mong chờ kia, nói: “Tại sao lại là mèo và heo?”

Trông chúng thật không ăn nhập chút nào.

Đồng Hoa cười nói: “Cô trước đây chẳng phải từng nói tôi giống heo sao, nên chú heo nhỏ này là tôi đó.”

Kế Nam Nam: “…”

Vậy mà lại bị nghe thấy.

“Vậy con mèo này là tôi sao? Sao nó lại có hai bím tóc?” Kế Nam Nam hơi ghét bỏ: “Thật trẻ con.”

Đồng Hoa nói: “Trẻ con lắm sao…”

“Nhưng mà lần đầu tôi gặp cô, cô đã buộc hai bím tóc hai bên rồi. Trông rất đáng yêu, năng động, rất hợp với cô đó.”

Kế Nam Nam im lặng một lúc, hóa ra con mèo kiêu ngạo này lại là mình.

Đồng Hoa hơi dè dặt nói: “Không thích sao?”

Kế Nam Nam hoàn hồn, đầu óc còn chưa kịp nghĩ ra cách trả lời, miệng đã tự động thốt ra: “Thích.”

Đồng Hoa cười cười: “Vậy thì tốt rồi.”

Kế Nam Nam nhìn bức tranh này, phong cách vẽ cũng đơn giản và dịu dàng như chính chủ nhân của nó. Chú heo con ngốc nghếch, nheo hai mắt bé tí nằm trên đất, hoàn toàn không biết nguy hiểm đang đến gần, còn chú mèo nhỏ thì cảnh giác vẫy đuôi tuần tra xung quanh.

Quả thực giống hệt hai người họ.

Đợi Đồng Hoa rời đi, nỗi bất an trong lòng Kế Nam Nam càng sâu sắc.

Chỉ còn một ngày, rốt cuộc cô phải làm sao?

Cô biết, dù cô có từ bỏ tự do, không gϊếŧ Đồng Hoa, Đồng Dung cũng sẽ thuê sát thủ khác ra tay thay.

Phải làm thế nào, mới có thể khiến Đồng Hoa không chết?

Lúc này, dường như có tiếng gì đó thúc giục cô đi về phía vườn hoa song sinh: “Đi theo ta đi, ta có thể cho ngươi câu trả lời, đi theo ta…”

Kế Nam Nam giữ lại một tia lý trí cuối cùng, hỏi giọng nói đó.

“Ngươi là… thần linh trong lời của Đồng Hoa?”

“Đúng vậy, đi theo ta đi… ta có thể giúp ngươi…”

Vườn hoa này vẫn nguy hiểm và mê hoặc như vậy, mang theo sức hút chết người, dụ dỗ những kẻ hít phải hương hoa đến đây, chìm đắm trong bờ bên kia của du͙© vọиɠ. Cô vội vàng lướt mắt qua, nhìn thấy bông hoa song sinh trước đây chỉ còn một cành mà vẫn nở rộ.

Nhưng giờ nó đã héo tàn, vài cánh hoa rũ rượi bám vào cành cong xuống, dính chặt vào bông hoa khô héo còn lại – giống hệt câu chuyện Đồng Hoa đã kể, sinh thời tàn sát lẫn nhau, chết đi lại là chỗ dựa cho nhau.

Kế Nam Nam nghi ngờ mình đã phát điên, mới quỳ gối ở đây cầu nguyện với thần linh. Nhưng nếu câu chuyện đằng sau nó là thật, thì biết đâu truyền thuyết cũng là thật. Với tia hy vọng đó, cô quỳ xuống cầu nguyện.

“Thần linh ơi, tôi có điều cầu xin Ngài, nếu Ngài có thể nghe thấy lời triệu hồi của tôi, xin hãy đến, giúp tôi thực hiện ước nguyện.”

Không biết đã qua bao lâu, trên đầu Kế Nam Nam bỗng nhiên xuất hiện một vùng bóng tối, vùng bóng tối này càng lúc càng lớn, bao phủ lấy cô. Kế Nam Nam đột ngột ngẩng đầu, đồng tử co rụt lại.

“Thần…?”

Khi rời khỏi vườn hoa, trong tay Kế Nam Nam có thêm một tấm phù chú.

Phong ấn cô ta vào căn phòng này, có lẽ là giải pháp tốt nhất cho sự việc này.