Chương 25

Tạ Nhất Tử liếʍ môi khô khốc, lộ ra một nụ cười hơi ranh mãnh.

Một cách không hợp thời, anh ta nhớ lại cảnh cậu bé vỗ tay trong rừng hoa, ừm… trông khá ngầu.

Thế là Tạ Nhất Tử cũng học theo vỗ tay, nói: “Tấn công Đồng Dung.”

Các phụ đạo sư khác muốn nhắc nhở Tạ Nhất Tử: Hệ thống đã nói, không thể tấn công NPC quan trọng, hành động của họ vừa rồi chính là một ví dụ, tấn công thì những sát thương đó sẽ phản lại chính họ!

Đã quá muộn rồi.

Hàng chục bóng quỷ lao về phía Đồng Dung, móng vuốt của chúng còn sắc hơn cả của Đồng Dung, dễ dàng xuyên thủng da thịt cô ta, tiếng hét và tiếng xé rách không ngừng vang lên, chỉ một lát sau, Đồng Dung đã không còn phản kháng, bị đám quỷ này đè bẹp dí trên đất.

Tạ Nhất Tử biết họ đang nghĩ gì, nói: “Tôi một không cầm dao, hai không cầm súng, chúng ta đều hô hào đánh gϊếŧ Đồng Dung, tôi cũng hô một câu, mấy con tiểu quỷ này vừa hay muốn đánh cô ta, chuyện này liên quan gì đến tôi.”

Hệ thống rất đúng lúc vang lên.

[NPC quan trọng chịu sát thương, đang kiểm tra…]

[Kiểm tra hoàn tất, sát thương không do người chơi gây ra, bản sao hoạt động bình thường.]

Các phụ đạo sư, Lý Bất Minh: “…”

Ngàn lời ngưng tụ thành một câu “Đờ mờ”.

Kế Nam Nam bước đi nhẹ nhàng, hiếm khi có tâm trạng tốt mà giải thích cho họ chức năng của Tạ Nhất Tử với tư cách là người giám hộ của viện phúc lợi, điều này mới khiến sắc mặt năm người kia dịu đi đôi chút.

Một phụ đạo sư khẽ nói: “Cái đó, phụ đạo sư của anh ấy không đến sao, hay là… tôi làm nhé?”

Một người khác nói: “Tôi cũng lâu rồi không dạy được học sinh nào đạt tiêu chuẩn, hay là để tôi đi.”

Người thứ ba nói: “Đừng nói nữa, chúng ta… có tư cách đó không?”

Người thứ tư nói: “…Chưa chắc, tôi nghĩ làm phụ đạo sư của anh ta, chúng ta có thể còn chưa đủ trình độ.”

Lý Bất Minh thì bày tỏ sự tán dương lớn lao với Tạ Nhất Tử, gãi đầu nói: “Vẫn là anh có cách, manh mối gì anh cũng có thể phát hiện ra trước, ngay cả việc đây và bên ngoài là hai thế giới cũng là anh nghĩ ra, phút cuối cùng vẫn là anh cứu chúng tôi, dù sao đi nữa, ân tình này tôi đã ghi nhớ.”

“Quá khen quá khen.” Tạ Nhất Tử cong mắt, nhưng trong đó không có chút ý cười nào, nói: “Bây giờ có thể mở hộp, xem bên trong là gì rồi.”

Phụ đạo sư trước đó đang ôm cái hộp gật đầu, cẩn thận nâng nắp lên.

“Mở, mở không được?”

Phụ đạo sư ngơ ra một chút, lại dùng sức lần nữa, cái hộp này vẫn không hề lay chuyển.

Thế là mọi người cùng nhau xông lên, định dùng sức mạnh để cạy nó ra, nhưng vẫn không thể, thậm chí còn bị ánh sáng mà cái hộp phát ra trong chốc lát đẩy bật xuống đất.

Tạ Nhất Tử: “Chắc chắn phải có cách khác mới mở được.”

Nói rồi, anh ta đưa mắt nhìn vào cách bố trí trong căn phòng này.

Bức tường đầy những ký tự dính máu, trận đồ đã vẽ sẵn trên đất, những người đứng tán loạn…

Manh mối then chốt sẽ ở đâu?

Tạ Nhất Tử ngẩng đầu nhìn mấy bức tường này, trên những bức tường này đều vẽ những ký tự giống hệt nhau, trông rất cổ xưa và cũng rất bí ẩn, anh ta đưa tay lên chạm vào, dọc theo từng nét bút của ký tự mà nhẹ nhàng vuốt ve.

Anh ta nhắm mắt lại.

Bức tường này có một cảm giác tuyệt vọng rất mạnh mẽ, còn có đau đớn, buồn bã, lẫn lộn vào nhau, và một loại cảm xúc mà anh ta không thể hiểu được, anh ta không thể nói rõ cảm xúc đó là gì, nhưng trong giây tiếp theo, anh ta chạm vào một chỗ lồi lên.