Chương 1

Một phong thư được dập nổi hình hoa hồng nhũ vàng, miệng phong thư được niêm phong bằng sáp đỏ, theo làn gió từ ngoài cửa sổ bay vào, nhẹ nhàng đáp xuống mặt bàn làm việc.

Một bàn tay trắng nõn, thon dài cầm lấy phong thư, chậm rãi bóc lớp niêm phong và lấy tờ giấy bên trong ra. Trên tờ giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

[Tiến vào thế giới mới, đếm ngược 1 ngày.]

Thời gian trôi đi, dòng chữ trên tờ giấy tự động biến đổi, từ "1 ngày" chuyển thành "23 giờ 59 phút 59 giây".

Từ hai ngày trước, Tạ Nhất Tử đã bắt đầu nhận được những phong thư kỳ lạ, không thể lý giải bằng khoa học như thế này. Ban đầu, chúng xuất hiện trong hộp thư trước cửa nhà, sau đó là ngăn kéo, kệ sách, thậm chí cả trên đầu giường. Lúc nào cũng bất ngờ xuất hiện một phong thư như vậy. Về sau, ngay cả khi anh ra ngoài, bị một cục giấy ném trúng, mở ra cũng vẫn là phong thư ám ảnh đó.

Anh đã định báo cảnh sát hoặc bàn bạc với bạn bè để giải quyết trò đùa quái ác này, nhưng những người xung quanh lại hoàn toàn không nhìn thấy những phong thư đó.

Họ chỉ nói: "Dạo này trông cậu có vẻ mệt mỏi, lại bị ảo giác gì rồi à? Tớ chẳng thấy gì cả."

"Hay là tớ đưa cậu đến bệnh viện XX nhé, ở đó đang có chương trình tư vấn tâm lý giảm giá 60% đấy."

Thế là Tạ Nhất Tử chợt nhận ra. À, đây không phải là một trò đùa. Vậy thì cái "thế giới mới" mà đối phương nhắc đến là nơi nào?

Trên mảnh giấy trong tay anh, các con số vẫn không ngừng thay đổi, cuối cùng biến thành "0 giờ 0 phút 0 giây".

[Thời gian đã hết.]

[Chào mừng bạn đến với thế giới mới.]

[Một nơi tập hợp sự kinh hoàng, nguy hiểm và những điều chưa biết.]

[Chúc bạn có một chuyến đi vui vẻ.]

Bên ngoài cửa sổ, dưới gầm giường, trong ngăn kéo, không biết từ đâu liên tục xuất hiện những phong thư dập nổi hoa hồng nhũ vàng khác, nhanh chóng xoay tròn trong phòng, rồi trong chớp mắt, chúng như bị rút cạn sinh khí, mềm nhũn và biến thành tro bụi.

Khói bụi màu xám bao quanh, giống như những chiếc vuốt của ác quỷ vây lấy Tạ Nhất Tử, kéo dài khoảng năm, sáu giây, rồi từ từ tan đi, để lộ ra một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt.

Trước mắt anh là một con đường mòn mọc đầy cỏ dại, bên cạnh lộn xộn vài cây cổ thụ không rõ bao nhiêu năm tuổi với thân hình méo mó, kỳ dị.

Một chiếc tai nghe Bluetooth màu trắng không biết từ lúc nào đã được đeo lên tai anh, giọng nói máy móc, không phân biệt được nam nữ truyền vào.

[Phó bản: Công Viên Trẻ Em đã mở.]