Thực ra nàng cũng hiểu, sự sơ suất của nhà bếp không thể đổ hết lỗi cho Lý Phúc Thắng, tang lễ của phụ thân là do Lý quản gia phụ giúp nàng lo liệu, bận rộn quá nên quên không chăm sóc hai đứa nhỏ cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng “trừng trị nhỏ để răn đe lớn”, những gì cần trừng phạt thì phải phạt: “Sự cần mẫn của Lý quản gia ta đều thấy hết, nhưng Nam Thành và Tiểu Văn là chủ nhân, đâu có chuyện nô bộc lại để chủ nhân chịu đói? Tháng này sẽ trừ lương của Lý quản gia.”
May mà chỉ là bị trừ tháng lương này, Lý quản gia thở phào nhẹ nhõm.
Ông không kìm được mà liếc nhìn Khương Nhiễm, cứ cảm thấy hình như có gì đó khác đi.
Là khí chất sao? Nàng đã điềm tĩnh và chín chắn hơn, tuy vẻ mặt vẫn khá lạnh lùng nhưng đối xử với mọi người hình như khoan dung hơn một chút...
Quả nhiên là trải qua biến cố, đã trưởng thành rồi sao?
Vốn tưởng rằng không còn lão lãnh chúa thì trấn Túc Lĩnh sẽ sụp đổ, nhưng bây giờ có lẽ...
Khương Nhiễm ngừng một chút, gọi Lý Phúc Thắng lại: “Tối nay ông gọi tất cả người hầu trong Khương phủ, các võ giả (người tu võ đạo) ở trấn Túc Lĩnh, các chủ sự cùng các trưởng thôn của bốn thôn lớn đến đây, ta muốn gặp họ.”
Ngập ngừng một lát, Khương Nhiễm nói: “Ngoài ra tiếp tục tìm kiếm tung tích của Vương y sư. Gọi Hương Thảo đến chăm sóc Tiểu Văn và Tiểu Thành.”
Hương Thảo là nha hoàn của Khương Nhiễm.
Trấn Túc Lĩnh tuy nhỏ và nghèo nhưng nguyên chủ được bồi dưỡng thành người kế thừa nên vẫn có nha hoàn thân cận của mình, chỉ là Khương Nhiễm không thích có người kè kè bên cạnh.
Vừa hay bây giờ có thể điều Hương Thảo đến chăm sóc Khương Nam Thành và Khương Tiểu Văn.
“Cả thúc thúc Khương Nguyên đang bị thương của ta cũng gọi tới, nếu gọi không được thì dùng chút thủ đoạn.”
Nhắc đến Khương Nguyên, trong mắt Khương Nhiễm thoáng qua một tia nghi ngờ sắc bén.
Lý Phúc Thắng kinh ngạc mấy giây nhưng không hỏi nhiều, nhanh chóng lui xuống.
Khương Nam Thành chứng kiến toàn bộ quá trình, cuối cùng không nhịn được nữa, yếu ớt hỏi: “Tỷ, tỷ tỷ, Tiểu Văn, muội ấy. phụ thân, phụ thân, ông ấy, lẽ nào Tiểu Văn cũng...”
Nói rồi, Khương Nam Thành vẫn không kìm được lau nước mắt một lượt.
Mắt Khương Nam Thành đỏ hoe sưng húp, chắc là đã khóc rất lâu rồi.
Khương Nhiễm hơi đau đầu, nàng không biết dỗ trẻ con đâu.
Cái chết của phụ thân nguyên chủ chắc chắn đã mang lại đả kích lớn cho Khương gia, thậm chí là toàn bộ lãnh địa, và trực tiếp, sâu sắc nhất chính là đối với các con của ông.