Đoàn Duy Nhất không nhịn được, bật cười nói: "Anh, không phải anh thích em sao?"
Đây là lần đầu tiên, cô nói thẳng chuyện này ra như vậy. Lời nói vừa dứt, bước chân của Đoàn Tử Du liền ngừng lại.
Anh mơ hồ nhận ra gì đó, quay đầu lại nhìn về phía Duy Nhất.
Duy Nhất cong môi cười, đôi mắt như cất giấu ánh sao, nhìn anh chăm chú nói: "Không giải trừ quan hệ nuôi dưỡng, sao em có thể ở bên anh, đúng không?"
Một giây sau, Đoàn Tử Du không chút do dự mà đi về phía cô, nắm bả vai Duy nhất, khó tin hỏi: "Em nói cái gì?"
Duy Nhất: "...."
Cô nhìn Đoàn Tử Du đang khϊếp sợ, có chút buồn cười, nhưng lại cố nén.
Cô im lặng một lát, nhẹ giọng nói: "Không phải anh nghe thấy rồi?"
Lời còn chưa nói hết, Đoàn Tử Du đã không chút khách khí mà cúi đầu hôn, giống như muốn tìm cảm giác chân thực mà anh muốn.
Duy Nhất không phản kháng, để mặc anh hôn mình.
Sau một lúc lâu, Đoàn Tử Du nhìn cô, khàn giọng hỏi: "Thật?"
Duy Nhất nhịn cười, gật đầu: "Anh không muốn?"
"Muốn."Đoàn Tử Du đột nhiên ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu nói: "Vẫn luôn muốn."
Nhưng sợ tạo áp lực cho cô, cũng sợ cô trốn tránh mình, vì thế anh luôn nhẫn nhịn, nhưng sẽ không nhịn quá lâu, nhiều nhất, nhiều nhất là đợi đến khi cô tốt nghiệp, liền tìm thời gian nói hết.
Anh ôm chặt người vào trong ngực, không muốn buông.
Duy Nhất mặc anh ôm mình như vậy, khóe miệng giương giương.
"Anh ơi."
Duy Nhất khẽ gọi.
Đoàn Tử Du nặng nề đáp một tiếng: "Ừ."
Duy Nhất dở khóc dở cười: "Em không thở nổi."
Quá chặt.
Đoàn Tử Du khẽ sững sờ, lúc này mới hơi buông lỏng một chút. Hai người ôm nhau một lúc lâu, sau đó, Đoàn Tử Du mới gần sát tai cô nói: "Duy Nhất."
"Cái gì?"
Đoàn Tử Du dừng một chút, nói: "Không có gì."
Chỉ là có chút vui vẻ, đã gặp được em.
Từ khi nhìn thấy cô ở cô nhi viện, Đoàn Tử Du vừa nhìn liền muốn dẫn cô bé đi.
Đến bây giờ, anh muốn dẫn cô theo cả đời.
Từ nhỏ sức khỏe của anh không tốt, rất nhiều lúc cảm giác mình không còn sống được lâu, mãi cho đến khi gặp cô, nhìn thấy loại nỗ lực muốn hướng về phía trước của cô, Đoàn Tử Du đột nhiên như thấy được hy vọng, muốn tránh khỏi bệnh tật, cùng cô tích cực cố gắng sống.
Trước đây anh từng hận tại sao người khác đều có thân thể khỏe mạnh, chỉ có mình là không, nhưng bây giờ anh lại không hận.
Anh nghĩ, có lẽ là vì để cho mình gặp Duy Nhất, mới như vậy.
Nếu như năm đó không phải vì thân thể không thoải mái, anh cũng sẽ không đến cô nhi viện, không gặp được Duy Nhất của anh.
Duy Nhất cũng giống vậy, mười năm trước chưa từng được hưởng cuộc sống an ổn, không nhận được tình cảm ấm áp và yêu thương chân thật tồn tại, mãi cho đến khi gặp được Đoàn Tử Du.
Anh nói, anh muốn dẫn cô đi.
Duy Nhất tin anh, đến bây giờ cô nghĩ, cô sẽ tin anh cả đời.
Mà anh, cũng thực hiện lời hứa của mình từ đầu đến cuối, dẫn cô đi, chăm sóc cô cả đời.
Chưa từng rời bỏ.
Cô chính là duy nhất trong đời anh, rất nhiều năm trước như vậy, tương lai, cũng vẫn như vậy.
Cuộc đời này, duy nhất của duy nhất.