Chương 4.2: Là anh ta tự không cần thô

Kỷ Tiễu cùng Thư Lam sang Bắc Âu nửa tháng, dạo khắp mấy nước, mãi đến gần ngày khai giảng mới trở về.

Tối hôm đó, Lư Tuấn rủ mọi người trong nhóm đến một homestay mới mở ở ngoại thành phía Nam. Nghe nói phong cảnh nơi đó rất đẹp, ông chủ lại nấu ăn cực ngon, nếu đặt trước còn được chơi "kịch bản sát nhân".

Sau nửa tháng xa nhà, Kỷ Tiễu vẫn chưa hoàn toàn quên được "sự hiểu lầm xấu hổ" hôm ấy, nên cũng chẳng muốn gặp lại họ ngay. Cô liền từ chối thẳng trong nhóm: [Các cậu cứ đi đi, tớ vừa về, không muốn ra ngoài đâu.]

Tiền Khải: [Đừng thế chứ, Lư Tuấn muốn đi từ hơn tuần trước rồi, bọn tớ chỉ đợi cậu về thôi.]

Lục Tư Vũ: [Không phải đi ngay ngày mai đâu, cậu cứ nghỉ ngơi ở nhà vài hôm đi. Bọn tớ đã hẹn với chủ homestay ngày 25, cậu thấy được không?]

Lục Tư Vũ: [Chủ yếu sắp khai giảng rồi, muốn cả nhóm đi chơi cùng lần nữa, không thì chắc phải đợi đến kỳ nghỉ đông mới có dịp.]

Đầu ngón tay Kỷ Tiễu lơ lửng trên màn hình.

Trong bảy người họ, dù có bốn người đỗ vào Bắc Thành, nhưng ba người còn lại lại học ở những thành phố khác, trong đó có cả Bàng Tiểu.

Trường của Đường Tư Ngôn tuy cũng ở Bắc Thành, nhưng cách trường cô khá xa. Nếu bỏ lỡ lần này, muốn tụ tập đủ mặt đúng là phải đợi đến kỳ nghỉ đông.

Kỷ Tiễu không từ chối nữa: [Được thôi.]

Lư Tuấn: [Vậy tớ đi đặt lịch với chủ homestay ngay đây!]

Kỷ Tiễu không để ý đến đoạn trò chuyện sau đó mà đặt điện thoại sang một bên, mở máy tính lên chọn ảnh cho chuyến đi lần này.

Bà Thư Lam là nhϊếp ảnh gia hàng đầu trong nước, Kỷ Tiễu từ nhỏ đã theo mẹ học chụp ảnh. Không dám nói là "vượt mặt sư phụ", nhưng kỹ thuật của cô giờ cũng khá thành thục.

Những kỳ nghỉ trước, khi Thư Lam ra nước ngoài công tác, thỉnh thoảng cũng dẫn con gái đi theo. Kỷ Tiễu từng chụp cực quang, từng chụp băng hà, tài khoản mạng xã hội của cô có không ít bộ ảnh "gây bão", mấy năm nay cũng tích cóp được kha khá người theo dõi.

Kỷ Tiễu chống một tay lên cằm, tay kia cầm chuột chậm rãi chọn ảnh, tâm trạng dần lắng xuống.

Mãi đến khi nhóm WeChat đã bật chế độ "không làm phiền" lại rung lên.

Cô cầm điện thoại lên, thấy Lục Tư Vũ vừa @ cô trong nhóm.

Lục Tư Vũ: [Sáng 25, chín giờ xuất phát được không?]

Kỷ Tiễu: [ok.jpg]

Lục Tư Vũ: [Vậy đến lúc đó tớ qua đón cậu nhé?]

Kỷ Tiễu do dự hai giây: [Không cần đâu.]

Kỷ Tiễu: [Ba tớ sắp đi công tác, đúng lúc đi ngang qua, để ông ấy cho tớ, Tiểu Tiểu và Tư Ngôn đi nhờ là được.]

***

Sáng ngày 25, chưa đầy tám giờ, Kỷ Tiễu đã bị Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn gọi dậy bằng một tràng cuộc gọi liên hồi.

Cô dụi mắt ngồi dậy, hai giây sau lại ngã xuống giường trùm chăn ngủ tiếp.

Tám giờ rưỡi, Đường Tư Ngôn đến nhà cô sớm, kéo cô ra khỏi giường. Kỷ Tiễu ngái ngủ, mơ màng rửa mặt xong, ngay cả trang điểm cũng chẳng buồn. Dù sao thì cô không trang điểm vẫn xinh.

Lên xe, Kỷ Tiễu cài dây an toàn, đầu dựa vào ghế phụ lại thϊếp đi.

Xe gần tới homestay, cô mới thật sự tỉnh táo. Cô lấy gương nhỏ trong túi ra soi, đảm bảo trên mặt không có vết hằn nào rồi buộc lại tóc, sau đó mới cất gương và lấy điện thoại ra.

Vừa mở khóa, Kỷ Tiễu thấy hai tin nhắn của Lục Tư Vũ.

Lục Tư Vũ: [Các cậu đi chưa?]

Lục Tư Vũ: [Lại ngủ quên rồi à?]

Kỷ Tiễu nhìn chằm chằm màn hình, ngẩn người. Ngay cả khi xe sắp đến homestay, cô vẫn chưa nhận ra.

Cô không để Lục Tư Vũ đến đón, chủ yếu vì lúc này cô có cảm giác khá phức tạp với cậu ấy, vừa bực, vừa phiền, lại xen chút áy náy.

Xe dừng trước cổng homestay.

"Tiễu Tiễu." Kỷ Tồn Viễn gọi cô: "Tới nơi rồi."

Có lẽ nghe thấy tiếng xe, mấy người Lục Tư Vũ từ trong cổng bước ra.

Thấy vậy, Kỷ Tồn Viễn hỏi: "Ngoài kia là bạn học của con hả?"

Kỷ Tiễu ngẩng đầu, thấy Lục Tư Vũ đi đầu, Lư Tuấn và mấy người khác theo sau.

Ký ức về buổi tiệc sinh nhật hôm đó, thứ ký ức cô chưa quên hẳn lại ập về. Lần đầu tiên Kỷ Tiễu thấy hận vì mình nhớ quá giỏi. Cảm giác phiền chán trong lòng càng nhân lên gấp bội.

Cô bóp mạnh con gà cao su dính sau ốp điện thoại.

Không phải, cô có gì phải thấy có lỗi với Lục Tư Vũ chứ?

Nếu không phải cậu ấy cứ dây dưa mãi không chịu tỏ tình thì cô đâu có bực đến mức muốn chủ động!

Hơn nữa, là Lục Tư Vũ theo đuổi cô chứ đâu phải cô theo đuổi cậu ấy.

Đến giờ, cậu ấy còn chưa chính thức tỏ tình, cô cũng chưa từng đồng ý làm bạn gái cậu ấy. Ngoài mối quan hệ "bạn cùng lớp ba năm", giữa hai người chẳng có gì khác.

Cô việc gì phải thấy áy náy chỉ vì vô tình hôn nhầm anh trai của bạn học chứ?

Nếu thật sự cần áy náy, thì cô phải thấy áy náy với Lục Tư Yến mới đúng!

Không, cũng không đúng!

Cô chẳng có gì phải áy náy với Lục Tư Yến cả. Lời xin lỗi cô đã nói rồi, đề nghị bồi thường cô cũng đã đưa ra, là tự anh

không cần.

Làm người, đôi khi không cần có đạo đức quá mức như thế!

Kỷ Tiễu hít sâu, chỉnh lại tâm trạng rồi tháo dây an toàn, sau đo bước xuống xe.

Kỷ Tồn Viễn cũng xuống theo, chào mấy người Lục Tư Vũ xong, quay sang hỏi con gái: "Có cần ba vào làm thủ tục cùng không?"

"Không cần đâu ba, bọn con đều đủ mười tám tuổi rồi." Kỷ Tiễu đẩy nhẹ ông: "Ba đi nhanh đi kẻo tắc đường, lỡ mất cuộc họp."

Kỷ Tồn Viễn: "Được rồi, có việc thì nhớ gọi cho ba."

Mọi người đứng ở cổng nhìn theo xe ông rời đi, rồi mới quay vào homestay.

Kỷ Tiễu tỏ ra hơi thiếu hứng thú.

Lục Tư Vũ đi bên cạnh cô, thấy cô có vẻ không vui, liền hạ giọng hỏi: "Trông cậu không vui lắm, chưa ngủ đủ à?"

Kỷ Tiễu không muốn nói chuyện, chỉ "ừ" qua quýt.

Phía trước, Bàng Tiểu lại hào hứng, ríu rít hỏi: "Các cậu đến lâu chưa, làm thủ tục chưa, phòng thế nào? Bên ngoài trông còn đẹp hơn ảnh nữa."

Tiền Khải đáp: "Bọn tớ cũng mới đến nên chưa làm thủ tục, đợi các cậu cùng làm."

Lư Tuấn xen vào: "Chủ homestay nói đợt này còn có một nhóm khách khác, bọn mình có thể chơi bản mười hai người cùng họ."

"Cũng là bản trinh thám à?" Đường Tư Ngôn hỏi.

Lư Tuấn gật đầu: "Ừ, họ toàn chơi bản trinh thám. Nghe nói chủ homestay là fan cứng của bà Agatha, kịch bản đều do ông ấy tự viết. Nhưng nhóm kia bọn mình vẫn chưa gặp."

Bước vào cổng homestay, đầu tiên là một khu sân nhỏ trồng đầy hoa cỏ. Một người phụ nữ bước ra đón, trông hơn ba mươi, dáng người cao ráo.

"Các bạn đến đủ rồi nhỉ?" Chị ấy mỉm cười: "Vừa hay nhóm khách khác cũng vừa xuống, các bạn có muốn gặp làm quen trước không?"

Lư Tuấn: "Được chứ, làm quen trước đi, không tối chơi lại ngại ngùng."

Mọi người vừa nói vừa đi vào. Kỷ Tiễu đi sau cùng, cúi đầu ngắm hoa cỏ trong sân, Lục Tư Vũ vẫn lặng lẽ đi bên cạnh không nói gì thêm.

Vừa bước vào cửa, người đi trước bỗng dừng lại. Tiếng ríu rít của Bàng Tiểu cũng im bặt.

Kỷ Tiễu khó hiểu ngẩng đầu.

Sảnh homestay khá rộng, tầm nhìn của cô không bị che khuất hoàn toàn. Phòng khách kiểu nửa mở, trên ghế sofa màu xám nhạt ngồi năm người, bốn nam một nữ, trông đều còn trẻ.

Người con trai ngồi giữa có dáng vẻ lười biếng, tóc ngắn gọn gàng, trên tai trái đeo khuyên đen, cổ tay trái cao hơn xương cổ tay một tấc có hình xăm đen nổi bật, tay phải cầm điện thoại lướt nhàn nhã, hờ hững nghe cô gái xinh đẹp bên cạnh nói chuyện.

Có lẽ nghe thấy tiếng động, đôi mắt đào hoa kia hơi nhướng lên, ánh nhìn lạnh nhạt quét về phía cửa.