Chương 3.1: Sao lại có thể hôn nhầm phải Lục Tư Yến được chứ

Lục Tư Vũ đang nói chuyện ngay bên cạnh. Vậy thì người vừa rồi cô ngã đè lên là ai?

Đầu óc Kỷ Tiễu như có tiếng sét nổ vang. Cô chưa kịp suy nghĩ đã vội vàng đứng dậy. Trong lúc lúng túng, không biết tay cô chống trúng vào đâu, cảm giác cứng chắc như là cơ bụng. Rồi cô nghe thấy đối phương khẽ "xì" một tiếng.

Kỷ Tiễu không kịp nghĩ xem lúc nãy mình có ra tay quá mạnh không, vội đứng hẳn dậy và lùi thêm một bước nữa.

Giọng Tiền Khải vang lên trong bóng tối: "Ơ, sao tớ nghe như có tiếng động gì vậy?"

"Là tớ vô ý đá trúng cái gì đó thôi." Đường Tư Ngôn đáp lời.

"Ra vậy." Tiền Khải cũng không nghi ngờ gì, liền gọi: "Lục Tư Vũ, đèn pin của cậu đâu, sao chưa bật lên?"

Lục Tư Vũ: "Tớ vừa tìm điện thoại đây, xong rồi, mở ngay đây."

Ngay giây tiếp theo, một luồng ánh sáng phát ra trong phòng khách.

Kỷ Tiễu lập tức quay đầu nhìn về phía sofa. Ánh đèn pin điện thoại dù hạn chế, nhưng vì khoảng cách gần, chiếc sofa phía sau cũng hắt lại chút sáng, đủ để Kỷ Tiễu nhìn thấy rõ người đang ngồi trên đó.

Không còn chiếc mũ lưỡi trai che khuất, khi Kỷ Tiễu ngẩng lên đã đối diện ngay với một ánh mắt thẳng thắn và sắc bén.

Tim cô đập thình thịch một cái, theo phản xạ lảng tránh ánh nhìn. Nhưng dường như sau lưng vẫn có một ánh mắt vô hình đang dừng lại trên người cô.

Trong ánh sáng mờ ảo, những người khác đều quay lưng hoặc nghiêng người về phía sofa, tạm thời chưa nhận ra trong phòng khách đã có thêm một người.

Lúc này, Lư Tuấn khẽ "ồ" lên một tiếng: "Ơ, bật lửa ngay trên bàn này mà." Nói rồi, cậu ta cầm lấy bật lửa, châm nến trên chiếc bánh sinh nhật.

"Ước đi nào, nhân vật chính." Vu Văn Tĩnh lên tiếng.

Lục Tư Vũ nhắm mắt, chắp tay trước ngực.

"Lục Tư Vũ, cậu ước gì thế? Nói ra luôn đi, biết đâu lại thành hiện thực." Tiền Khải trêu đùa, cố ý liếc nhìn Kỷ Tiễu.

Đầu óc Kỷ Tiễu rối như tơ vò, phải một lúc sau cô mới nhận ra hàm ý trong lời nói của cậu ta.

Đúng lúc đó, Bàng Tiểu bỗng hét lên: "Á! Trên sofa có người!"

Có lẽ vì hoảng sợ, tay cô ấy theo phản xạ bấm chặt vào điều khiển.

"Tách tách tách", mấy bóng đèn cùng lúc bật sáng, cả phòng khách bừng lên như ban ngày.

Kỷ Tiễu bị ánh sáng chói khiến nheo mắt lại.

"Thì ra là… đàn, đàn anh Lục xuống rồi à?" Bàng Tiểu thở phào: "Làm em sợ muốn chết."

Lục Tư Vũ quay đầu nhìn ra sau: "Anh."

Kỷ Tiễu không hiểu sao cũng theo bản năng nhìn theo.

Lục Tư Yến đã không còn nhìn cô nữa. Mắt anh khép hờ, vẻ mặt bình thản, vẫn dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, chỉ hờ hững đáp một tiếng "ừ" coi như xong.

Đúng lúc này, Lư Tuấn như phát hiện ra điều gì, ngạc nhiên hỏi Bàng Tiểu: "Không phải cậu nói làm rơi điều khiển rồi sao?"

Lục Tư Vũ nghe vậy cũng quay sang nhìn cô ấy.

Bàng Tiểu: "…"

Cô ấy không thể nào nói thẳng rằng điều khiển thực ra không hề rơi, tất cả chỉ là kịch bản cô ấy dựng lên. Lúc nãy trong bóng tối, cô ấy cũng không rõ Kỷ Tiễu đã thành công hay chưa.

Giờ đông người, cô ấy không tiện hỏi, cũng không thể cứ nhìn chằm chằm vào Kỷ Tiễu và Lục Tư Vũ, đành tiếp tục ngụy biện: "Lúc nãy mò mẫm trong bóng tối thì tìm thấy rồi."

Lục Tư Vũ có vẻ cũng không mấy để tâm, thu hồi ánh mắt, cầm dao cắt bánh: "Ăn bánh thôi."

Cắt xong, miếng đầu tiên cậu ấy đưa cho Kỷ Tiễu. Kỷ Tiễu nói cảm ơn rồi nhận lấy. Tâm trí cô lúc này rối bời, cô dùng thìa xúc một miếng cho vào miệng.

Bánh vừa lấy từ tủ lạnh ra, lớp kem mát lạnh và mềm mại khi chạm vào môi, gợi cho cô cảm giác giống như lúc nãy vô tình chạm phải thứ gì đó.

Chiếc thìa trong tay cô khựng lại. Lúc tắt đèn, mọi thứ rất hỗn loạn. Mãi đến giây phút này, Kỷ Tiễu mới muộn màng nhận ra chuyện gì đã thực sự xảy ra. Mặt cô lập tức đỏ bừng.

Kỷ Tiễu nuốt miếng bánh vô vị, ngẩng đầu hỏi Lục Tư Vũ: "Nhà cậu có nhà vệ sinh không, cho tớ mượn chút."

Ánh mắt Lục Tư Vũ dừng lại trên khuôn mặt cô: "Sao mặt cậu đỏ thế? Không khỏe à?"

Kỷ Tiễu: "…" Mặt cô đỏ lắm sao?

Cô vội lắc đầu: "Không sao, chỉ thấy hơi nóng thôi."

"Vậy để tớ chỉnh nhiệt độ xuống thêm chút." Lục Tư Vũ nói rồi chỉ hướng nhà vệ sinh: "Đi vòng qua bên kia, cần tớ dẫn đi không?"

"Không cần." Kỷ Tiễu lại vội vàng lắc đầu, bỏ dở miếng bánh vừa mới nếm, đặt xuống bàn rồi vội vã bước về phía cậu ấy chỉ.

Bước vào nhà vệ sinh, Kỷ Tiễu lập tức khóa cửa. Cô vội vã vốc mấy vốc nước lạnh rửa mặt, nhiệt độ trên da mới dần hạ xuống.

Khi ngẩng đầu nhìn vào gương, ánh mắt cô vô thức dừng lại trên đôi môi của chính mình. Đôi môi vốn có màu hồng nhạt tự nhiên, không son phấn vẫn tươi tắn. Hôm nay vì kế hoạch tỏ tình, cô cố ý không trang điểm.

Nhưng vừa rồi, đôi môi ấy đã chạm vào môi của một chàng trai gần như xa lạ…

Kỷ Tiễu lại đỏ mặt. Cô cúi xuống rửa mặt thêm một lần nữa, cố trấn tĩnh bản thân…

Trấn tĩnh cái gì! Cô sắp xấu hổ chết đi được!

A a a a a a a a a a a a!

Tại sao lại thế này? Sao lại có thể hôn nhầm vào Lục Tư Yến chứ?

Kỷ Tiễu cảm thấy nếu ngón chân có thể đào đất, giờ này cô đã đào được một cái hố để chui thẳng ra ngoài vũ trụ rồi.

Rõ ràng là người được theo đuổi, tại sao không ngoan ngoãn đợi Lục Tư Vũ tỏ tình cơ chứ!

Tại sao lại nhất thời nông nổi mà chủ động tỏ tình hả?

Đã chủ động thì thôi, sao lại còn ngốc nghếch nghe theo ý tưởng dở hơi của Bàng Tiểu chứ?

Còn nữa, sao Lục Tư Yến không xuống sớm hơn hay muộn hơn, mà cứ đúng lúc tắt đèn, khi phòng khách tối om mới xuất hiện?

Khoan, tối om?

Đúng rồi, lúc nãy vừa tối lại vừa hỗn loạn. Những người khác thậm chí còn chưa phát hiện anh đã xuống tầng. Vậy thì rất có thể anh cũng không biết người vừa rồi hôn mình là ai.

Chỉ cần cô bình tĩnh, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra thì sự việc này có thể sẽ trôi qua. Dù sao đó cũng là chuyện khiến cả hai đều xấu hổ, không ai nhắc đến thì tốt hơn cho cả đôi bên.

Biết đâu giờ này Lục Tư Yến cũng đang thấy ngại chết đi được, chẳng muốn ở lại phòng khách nữa mà đã về phòng trên tầng rồi.