Chương 2.2: Tớ bật đèn pin soi trước đã

6 giờ 30, Tiền Khải cuối cùng cũng có mặt. Trong bếp bắt đầu dọn ra những món nóng.

Tay nghề của đầu bếp nhà họ Lục quả thật không tệ. Hương thơm nồng nàn của các món ăn đã khơi dậy chút cảm giác thèm ăn nơi Kỷ Tiễu, dù trước đó cô chẳng muốn ăn gì.

Món thứ năm được mang ra là một tô tôm lớn, thơm cay, dai giòn, ăn rất đã. Những người đang tản ra lấy đồ ăn liền tụm lại quanh tô tôm.

Bàng Tiểu vừa ăn vừa chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi: "Đúng rồi, Lục Tư Vũ, anh cậu không phải đã về rồi sao? Không gọi anh ấy xuống ăn cùng à?"

Động tác bóc tôm của Lục Tư Vũ khựng lại một chút, hai giây sau cậu ấy mới lên tiếng: "Để tớ lên hỏi thử. Nhưng anh ấy không thích ăn cùng người lạ, chưa chắc đã xuống."

Đợi Lục Tư Vũ lên lầu, Bàng Tiểu mới chớp mắt, hạ giọng hỏi: "Có phải lúc nãy tớ không nên hỏi vậy không? Tớ thấy hình như Lục Tư Vũ hơi không vui."

Cô ấy dừng lại, vẻ mặt nghi hoặc: "Nhưng tớ cũng chưa từng nghe nói Lục Tư Vũ với anh trai bất hòa."

Đường Tư Ngôn tiếp lời: "Nhưng hình như từ hồi năm nhất, đàn anh Lục chưa từng đến tìm Lục Tư Vũ bao giờ."

Vừa dứt lời, Đường Tư Ngôn và Bàng Tiểu đồng loạt quay sang nhìn Kỷ Tiễu.

"Nhìn tớ làm gì?" Kỷ Tiễu khó hiểu: "Cậu ấy có kể với tớ chuyện trong nhà đâu, cũng chưa từng nhắc gì đến anh trai."

Thế là Đường Tư Ngôn, Bàng Tiểu và cả Tiền Khải cũng đang tò mò cùng hướng ánh mắt về phía Vu Văn Tĩnh.

Trong nhóm con trai, Vu Văn Tĩnh là người thân với Lục Tư Vũ nhất, hai người quen nhau từ nhỏ.

"Có thể nói không?" Tiền Khải nháy mắt ra hiệu.

"Chẳng có gì không thể nói, cũng không phải bí mật gì, chỉ là mấy cậu chưa hỏi thôi. Họ là anh em cùng cha khác mẹ." Vu Văn Tĩnh thấy mọi người đều vẻ mặt sốt sắng, liền nói thêm: "Quan hệ của họ không hẳn là thân thiết, nhưng cũng chẳng có mâu thuẫn. Sau khi mẹ Lục Tư Yến mất, ba anh ấy mới cưới mẹ Lục Tư Vũ."

Bóng dáng Lục Tư Vũ lại xuất hiện ở đầu cầu thang, mọi người lập tức im bặt.

Vừa biết hai anh em họ là cùng cha khác mẹ, Bàng Tiểu không thấy Lục Tư Yến đi theo nên cũng không lấy làm lạ.

Lục Tư Vũ quay lại bàn, vẻ mặt bình thản như không, chỉ hờ hững nói: "Anh ấy bảo lát nữa xem đã."

Bàng Tiểu cảm thấy câu nói này nghe như một lời từ chối khéo. Dù hơi tiếc vì tối nay có lẽ không được ngắm trai đẹp nữa, cô ấy cũng biết điều nên không hỏi thêm.

Các món ăn trong tiệc buffet vô cùng phong phú, chẳng kém gì nhà hàng năm sao. Cả nhóm vừa ăn vừa nghỉ, kéo dài gần ba tiếng đồng hồ.

Đến khi chiếc đồng hồ cổ trong phòng khách điểm 9 giờ 30, mới đến lúc cắt bánh. Vì khách mời không nhiều, Lục Tư Vũ chỉ chuẩn bị một chiếc bánh nhỏ.

Chiếc bánh sôcôla tinh xảo được đặt trên bàn trà. Mọi người lại tụ tập quanh sofa.

Bàng Tiểu nháy mắt với Kỷ Tiễu. Trước đó, họ đã bàn cô ấy sẽ là người tắt đèn.

"Lục Tư Vũ, ước nguyện thì phải tắt đèn chứ? Đèn nhà cậu tắt thế nào? Để tớ giúp cho."

Lục Tư Vũ đưa cho cô ấy cái điều khiển: "Ấn hàng này là được."

Bàng Tiểu tỏ vẻ tò mò: "Thế hàng dưới này thì sao?"

"Để tắt đèn trang trí ngoài sân." Lục Tư Vũ đáp.

Kỷ Tiễu nghe họ trò chuyện, các ngón tay cầm điện thoại vô thức siết chặt.

Từ lúc quyết định tỏ tình cho đến khi Bàng Tiểu nháy mắt, cô đều cảm thấy vô cùng bình tĩnh. Kỷ Tiễu tự nhủ từ nhỏ đã tham gia vô số cuộc thi diễn thuyết, cũng từng trải qua nhiều tình huống trang trọng, chỉ là tỏ tình thôi, có gì mà căng thẳng.

Ấy vậy mà lúc này, dù nhiệt độ phòng khách đã được điều chỉnh mát mẻ, lòng bàn tay cô lại thấm chút mồ hôi. Trong lòng cô như có chiếc cân nhỏ chao đảo. Có thật sự nên hôn trộm Lục Tư Vũ không? Cô chưa từng hôn ai bao giờ. Hơn nữa, người theo đuổi là cậu ấy, một người đẹp như cô lại phải chủ động hôn thì có hơi thiệt thòi không? Nhỡ đâu cậu ấy thật sự hối hận thì sao?

Chưa kịp để cô do dự thêm, Bàng Tiểu đã nhận lấy điều khiển, như cố ý nhắc khéo: "Tớ tắt đèn đây nhé."

Tiền Khải vội ngăn lại: "Đợi…"

Lời chưa dứt, đèn phòng khách vụt tắt.

Kỷ Tiễu chợt nhận ra, có lẽ từ đầu cô vẫn hơi căng thẳng, vì cô hoàn toàn quên mất một việc quan trọng là cô hơi bị quáng gà. Đêm nay hình như không trăng, Bàng Tiểu lại tắt cả đèn sân vườn, cả căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh.

Đến người Lục Tư Vũ đang ở đâu, Kỷ Tiễu cũng chẳng nhìn thấy. Cô cố gắng nhớ lại vị trí mọi người lúc nãy.

Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn đứng phía sau cô. Cô đứng bên phải bàn trà, Lục Tư Vũ đứng ngay cạnh, hơi nghiêng về phía sofa. Mấy cậu con trai khác vốn giữ khoảng cách với cô, chắc đều đứng phía bên kia Lục Tư Vũ.

Quả nhiên, giọng Tiền Khải vang lên từ xa: "Chưa nói xong mà cậu đã tắt đèn rồi, nến còn chưa thắp nữa. Bàng Tiểu, mau bật đèn lên đi."

Giọng Bàng Tiểu vọng từ phía sau: "Ôi, lúc nãy tớ cầm không chắc, không biết làm rơi điều khiển đâu mất rồi."

"Chẳng phải cậu với Vu Văn Tĩnh có hút thuốc sao?" Đường Tư Ngôn tiếp lời: "Hai người lấy bật lửa ra thắp nến là được mà."

Giọng Vu Văn Tĩnh cũng vang lên từ xa: "Các cậu không biết đấy thôi, Kỷ Tiễu không thích ngửi mùi thuốc. Lục Tư Vũ xưa nay không cho bọn tớ hút thuốc trước mặt Kỷ Tiễu, sợ cậu ấy hít phải khói thuốc, thế thì mang bật lửa làm gì."

"Đúng thế." Lư Tuấn bật cười, giọng cũng từ xa vọng lại.

Trái tim Kỷ Tiễu chợt mềm đi, chiếc cân trong lòng nghiêng hẳn về một phía.

Gần như ngay lúc ấy, có ai đó từ phía sau đẩy cô một cái. Kỷ Tiễu bất ngờ ngã vào một vòng ngực rộng và chắc nịch.

Dường như đối phương cũng không kịp phòng bị, bị lực đẩy này khiến lùi lại một bước, rồi Kỷ Tiễu cùng người đó ngã dúi xuống sofa.

Cô gần như ngồi vắt ngang lên người người kia, tay theo phản xạ chống xuống. Nhưng sofa quá mềm nên chẳng đỡ được bao nhiêu lực, nửa thân trên của cô lại đổ vào l*иg ngực họ, đôi môi cô chạm phải thứ gì đó mềm mại, dường như là một đôi môi.

Xung quanh dường như vẫn còn tiếng mọi người nói chuyện, mọi thứ rối bời.

Trong bóng tối, khứu giác của Kỷ Tiễu còn nhạy hơn thị giác. Cô ngửi thấy một mùi hương mát lành, giống mùi sữa tắm mới tắm xong, pha chút hương khói thuốc thoang thoảng khó nhận ra.

Rồi đến thính giác, khi môi Kỷ Tiễu vẫn còn áp lên môi người kia, thì giọng nói quen thuộc của Lục Tư Vũ đã vang lên ngay cạnh đó, không xa là mấy.

"Chờ chút, để tớ bật đèn pin điện thoại soi. Hình như trong ngăn kéo có bật lửa."