Còn một tuần nữa mới đến sinh nhật Lục Tư Vũ.
Kỷ Tiễu đã mua tặng cậu ấy một mô hình máy bay làm quà, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Đúng lúc dạo này Đường Tư Ngôn đang mê làm đồ thủ công, cô bèn theo cô ấy đến cửa hàng thủ công mấy ngày, miễn cưỡng làm xong ba chiếc cốc gốm xem như tạm ổn trước sinh nhật Lục Tư Vũ một ngày.
Kỷ Tiễu nhờ chủ tiệm giúp đóng gói riêng từng cái một, sau đó xách túi quà về nhà.
Vừa thay quần áo trong phòng ngủ xong, Kỷ Tiễu đã nghe thấy tiếng mở cửa ngoài . Cô xách theo hai chiếc túi bước ra, quả nhiên thấy mẹ mình, bà Thư Lam vừa vào đến phòng khách.
Kỷ Tiễu đưa cho bà một chiếc túi trên tay: “Đây, quà con tự tay làm tặng mẹ.”
“Sao đột nhiên lại tặng quà cho mẹ thế?” Thư Lam ngạc nhiên nhận lấy, mở ra xem thì không nhịn được bật cười: “Nhìn thế này thì đúng là tự tay con làm thật rồi.”
Kỷ Tiễu: “…”
Cô cúi xuống ngắm chiếc cốc trong tay Thư Lam. Cũng không đến nỗi quá xấu… phải không?
Kỷ Tiễu với tay định giật lại: “Nếu mẹ thấy xấu thì con tặng luôn cả hai chiếc cho ba.”
“Cốc đẹp thì nhiều vô kể, nhưng có chút khuyết điểm mới là độc nhất vô nhị.” Thư Lam cười né tránh, rồi chỉ vào chiếc hộp còn lại trong tay Kỷ Tiễu: “Chắc chiếc tặng ba con không giống chiếc của mẹ chứ?”
Lúc này Kỷ Tiễu mới hài lòng, hơi hất cằm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “Tất nhiên rồi, học sinh Kỷ Tiễu tự tay làm, cả thế giới này tìm không ra cái thứ hai đâu.”
Thư Lam kéo cô ngồi xuống sofa, nhẹ nhàng đặt chiếc cốc lên bàn trà rồi hỏi: “Công việc sắp tới của mẹ phải sang Bắc Âu quay hình, con có muốn đi cùng không?”
Kỷ Tiễu cũng đặt chiếc cốc còn lại lên bàn trà: “Khi nào thì đi vậy ạ?”
“Ba ngày nữa.” Thư Lam đáp.
Kỷ Tiễu dùng mũi chân sơn màu xanh biếc đạp nhẹ vào chân bàn trà.
Nếu không có gì bất ngờ, ngày mai cô chắc chắn sẽ tỏ tình thành công với Lục Tư Vũ. Vừa mới bắt đầu yêu đương mà đã chạy ra nước ngoài chơi, nghe có vẻ không hay lắm.
Thôi vậy, để dành thêm cho cậu ấy chút thể diện vậy.
“Con không đi đâu, con ở nhà với ba là được rồi.”
“Được thôi.” Thư Lam vốn chẳng bao giờ ép buộc cô: “À đúng rồi, ngày mai con phải đến nhà bạn dự tiệc sinh nhật đúng không? Có cần mẹ gọi người đưa con đi không?”
Kỷ Tiễu nghĩ đến chuyện mai cả ba đứa chắc chắn sẽ bàn bạc “kế hoạch tỏ tình” trên xe, liền lắc đầu: “Con cùng mấy người Tư Ngôn bắt taxi đi là được rồi.”
***
Mùa hè ở Nam Thành nóng bức đến mức khó chịu.
Tiệc sinh nhật của Lục Tư Vũ được định vào lúc 6 giờ rưỡi chiều. Kỷ Tiễu và hai người bạn thân hẹn khoảng 5 giờ sẽ cùng xuất phát. Nhà Đường Tư Ngôn ở xa hơn nên cô ấy gọi xe trước, tiện đường đón Bàng Tiểu rồi mới đến đón Kỷ Tiễu.
Trước khi đi, Kỷ Tiễu ở nhà thử mấy bộ quần áo và phát hiện bộ nào mặc lên cũng đẹp, khiến cô rơi vào tình trạng “khó lựa chọn”. Cuối cùng, vẫn là Đường Tư Ngôn ở trên wechat giúp cô chọn một bộ đơn giản gồm áo phông trắng kết hợp với chân váy xếp ly.
Đường Tư Ngôn khởi hành sớm hơn một chút. 5 giờ 5 phút, xe taxi dừng lại bên ngoài khu chung cư nhà Kỷ Tiễu.
Sau khi lên xe, Kỷ Tiễu vừa thoa thêm chút kem chống nắng lên cánh tay thì điện thoại trong túi xách reo lên.
Lục Tư Vũ gửi tin nhắn đến hỏi cô đã lên xe chưa.
Kỷ Tiễu cất lọ chống nắng vào túi, lấy điện thoại ra cúi đầu trả lời: [Vừa mới lên.]
Lục Tư Vũ: [Khi nào sắp tới thì nhắn cho tớ, tớ ra đón.]
Kỷ Tiễu gửi lại cho cậu ấy một icon “ok”, vừa lúc nghe thấy Bàng Tiểu bên cạnh nói: “Hiếm khi mới đến nhà Lục Tư Vũ một chuyến, vậy mà anh trai cậu ấy lại không có ở nhà, tiếc thật đấy.”
Bên kia, Lục Tư Vũ tiếp tục nhắn tin trò chuyện vu vơ với Kỷ Tiễu. Cô vừa trả lời tin, vừa thuận miệng đáp lại: “Có gì mà tiếc chứ.”
Bàng Tiểu cảm khái: “Sao lại không tiếc? Đó là Lục Tư Yến đó! Ngoài đời, tớ chưa từng gặp chàng trai nào đẹp trai hơn anh ấy đâu. Tuy Lục Tư Vũ nhà cậu cũng không tệ, nhưng chỉ xét về ngoại hình thì vẫn kém anh trai một chút.”
Kỷ Tiễu khẽ hừ một tiếng: “Lục Tư Vũ thành người nhà tớ từ bao giờ thế?”
“Thì sắp rồi còn gì.” Bàng Tiểu cười hì hì chen vào.
Cả ba đều ngồi ở ghế sau. Đường Tư Ngôn ngồi phía đối diện, hơi nghiêng người về phía trước, vừa trêu chọc vừa tò mò hỏi: “Tiễu Tiễu, sắp đến lúc tỏ tình rồi, cho phỏng vấn chút đi, cậu có căng thẳng không?”
Kỷ Tiễu không ngẩng đầu: “Có gì mà căng thẳng chứ.”
5 giờ 50 phút, xe chạy đến khu biệt thự Thiển Tinh Hồ số một.
Đây là một trong những khu biệt thự có diện tích cây xanh tốt nhất Nam Thành. Vừa xuống xe, một luồng gió mát lành thoảng hương cỏ cây thổi tới.
Lục Tư Vũ đã chờ sẵn ở cổng. Thấy cậu ấy tiến lại, Kỷ Tiễu đưa hai món quà trên tay ra: “Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn.” Lục Tư Vũ nhận lấy, ánh mắt rạng rỡ nụ cười: “Sao lại có tận hai món thế này.”
Vốn dĩ, ngoài ba mẹ ra, Kỷ Tiễu không quen khoe khoang công sức mình bỏ ra. Cô cúi đầu, dùng mũi chân đá nhẹ chiếc lá rơi dưới đất, giọng điệu tỏ vẻ hờ hững: “Dạo này tâm trạng tốt nên tặng thêm cậu một món thôi.”
Đường Tư Ngôn là người hiểu rõ nhất những nỗ lực Kỷ Tiễu đã bỏ ra để làm những chiếc cốc này, cũng hiểu tính cách của cô là làm việc tốt cho người khác nhưng lại hay ngại ngùng. Thế nên cô ấy chỉ vào chiếc túi nhỏ trong tay Lục Tư Vũ: “Món đó là Tiễu Tiễu dành cả tuần tự tay làm đấy.”
“Thật sao?” Lục Tư Vũ hỏi.
Thấy sự vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt cậu ấy, đôi mắt sáng như sao, khóe môi Kỷ Tiễu cũng nhếch lên. Cô chẳng bận tâm đến việc bị bạn thân “bán đứng” nữa.
“Dù sao thì cậu cũng không được chê xấu.”
Lục Tư Vũ vẫn cười: “Thích còn không kịp nữa là.”
Bữa tiệc sinh nhật lần này, Lục Tư Vũ không mời quá nhiều người. Ngoài ba cô gái là Kỷ Tiễu và nhóm bạn còn có ba chàng trai khác khá thân quen với họ.
Còn một chút thời gian nữa mới đến giờ khai tiệc chính thức, ba cô gái được Lục Tư Vũ dẫn băng qua khoảng sân nhỏ phong cảnh hữu tình, bước vào phòng khách rộng rãi thì phát hiện vẫn còn thiếu một nam sinh chưa tới.
Khi ngồi xuống ghế sofa, Kỷ Tiễu nghe Lục Tư Vũ hỏi: “Có đói không, muốn ăn gì trước không?”
Cạnh cậu ấy là Lư Tuấn đang chơi điện tử, nghe vậy liền ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: “Lục Tư Vũ, cậu quên là Tiền Khải vẫn chưa đến à?”
Vu Văn Tĩnh ngồi cạnh Lư Tuấn cũng đang chơi game, liền tiếp lời: “Tiền Khải có đến hay không không quan trọng, Kỷ Tiễu đã đến rồi là được.”
Mấy năm nay bị trêu chọc, Kỷ Tiễu đã quen nên chẳng bận tâm, mặt không hề đỏ.
Bữa tối được tổ chức theo hình thức tự chọn. Kỷ Tiễu liếc nhìn một vòng, thấy trên bàn phần lớn là món khai vị và đồ ngọt hợp khẩu vị mình, nhưng cô vẫn lắc đầu. Thời tiết quá nóng, cô tạm thời chẳng thiết ăn uống gì.
Lục Tư Vũ liền đẩy đĩa hoa quả về phía cô: “Vậy ăn chút trái cây trước đi.”
Đúng lúc Lư Tuấn vừa kết thúc một ván game thì điện thoại reo. Cậu ta nhìn thoáng qua rồi nói: “Tiền Khải bảo kẹt xe, chắc còn nửa tiếng nữa. Chúng ta không thể cứ ngồi chờ thế này, tìm trò gì chơi chung đi?”
Bàng Tiểu tán thành: “Được đấy, chơi gì nhỉ?”
Cả nhóm còn chưa kịp bàn bạc thì phía cửa bỗng có tiếng động. Kỷ Tiễu thấy mọi người xung quanh đều ngoái đầu nhìn.
Căn phòng vừa ồn ào bỗng chốc yên ắng, cô cũng quay lại, ánh mắt chạm phải một bóng hình cao gầy.
Chàng trai mặc áo thun đen phối cùng quần túi hộp cùng màu, tai trái đeo một chiếc khuyên đen. Cánh tay lộ rõ đường gân gọn gàng, trên cổ tay trái đeo vài sợi dây xích, phía trên xương cổ tay thấp thoáng một hình xăm nhỏ màu đen. Trên đầu anh đội mũ lưỡi trai đen, vành mũ che thấp, nửa khuôn mặt lộ ra toát lên vẻ sắc lạnh, xa cách.
Anh bước thẳng, mắt không liếc ngang, khi đi ngang qua sofa cũng chẳng thèm nhìn họ mà trực tiếp bước lên cầu thang.
Đợi bóng dáng khuất sau cầu thang, phòng khách im ắng mới lại vang lên tiếng người.
Bàng Tiểu lên tiếng trước, giọng cô ấy hạ thấp nhưng không giấu nổi phấn khích: “Hai năm không gặp ngoài đời, sao cảm giác đàn anh Lục lại còn đẹp trai hơn trước, khí chất cũng mạnh mẽ hơn hẳn?”
Ngay cả Đường Tư Ngôn cũng tò mò nhìn Lục Tư Vũ: “Không phải cậu nói đàn anh Lục hôm nay không về nhà sao?”
Lục Tư Vũ cụp mắt, lấy từ thùng đá ra một lon nước có ga: “Không rõ, ban nhạc của anh ấy tối nay có biểu diễn.”
Bàng Tiểu nghi ngờ: “Sao tớ không nghe thấy tin tức gì về buổi diễn của họ? Nhưng đúng là bình thường khi biểu diễn anh ấy hay đeo nhiều phụ kiện. Chẳng lẽ buổi diễn bị hủy? Trông anh ấy vừa rồi chẳng được vui vẻ gì.”
Kỷ Tiễu vừa nuốt xong một quả việt quất, trong đầu hiện lên dáng vẻ vừa rồi của Lục Tư Yến, buông lời: “Chẳng phải trước giờ anh ấy luôn tỏ ra như thể ai cũng nợ mình mấy triệu sao?”
Lục Tư Vũ mở nắp lon nước, đặt trước mặt Kỷ Tiễu, khẽ hỏi: “Thử loại này nhé?”
“Vị cam à?” Bất kỳ loại nước có ga nào, Kỷ Tiễu cũng thích vị cam. Sự chú ý của cô bị thu hút, cúi xuống nhìn: “Được, để lát nữa tớ uống thử.”
Lục Tư Vũ mỉm cười, quay lại chủ đề trước: “Chẳng phải lúc nãy nói muốn chơi game sao?”
Mọi người lập tức bị cuốn theo, cùng nhau chọn một trò để chơi.