Kỷ Tiễu gật đầu, giờ cô đang có việc nhờ anh nên cũng chẳng ngại nói vài lời dễ nghe.
"Anh đúng là thông minh."
Khóe môi Lục Tư Yến khẽ nhếch, đuôi mắt cũng hơi cong lên như có một cái móc câu vô hình, nụ cười ấy khiến đôi mắt anh lập tức thêm phần quyến rũ.
Kỷ Tiễu dù biết mắt đào hoa khi cười vốn có hiệu ứng như vậy chứ không phải cố tình mê hoặc cô, nhưng cô cũng phải thừa nhận đôi mắt ấy cộng thêm gương mặt kia, thực sự có sức sát thương không hề nhỏ.
Nhưng ngay giây sau, cô thấy anh chàng khẽ mấp máy đôi môi mỏng đẹp đẽ, buông ra ba chữ: "Không hứng thú."
Kỷ Tiễu: "…"
"Không dạy thì thôi."
Cô khẽ hừ một tiếng, vừa định nói "Tôi là một học sinh có tài năng như vậy, anh không nhận là thiệt thòi cho anh đấy", thì điện thoại reo lên liên tiếp.
Kỷ Tiễu lấy ra xem, vẫn là Bàng Tiểu đang phát cuồng vì thần tượng mới của cô ấy trong nhóm chat.
Ba người họ từ lâu đã có thỏa thuận ngầm: Ai rảnh thì cùng Bàng Tiểu tám chuyện, còn không thì để cô ấy tự "phát cuồng" trong nhóm cũng được.
Kỷ Tiễu vừa định cất điện thoại, ánh mắt lướt qua giờ trên màn hình, bỗng nhớ ra một chuyện.
Cô ngẩng đầu nhìn Lục Tư Yến: "Họ vẫn chưa tới à?"
Cô và anh ở đây ngắm sao cũng khá lâu rồi.
Lục Tư Yến khép mắt: "Để tôi hỏi thử."
Anh hơi ngồi thẳng dậy, lấy điện thoại ra, hình như gọi cho Thôi Tinh Vũ.
Không biết bên kia nói gì, anh chỉ "ừ" một tiếng rồi cúp máy: "Cậu ta lại quyết định đi ăn ở quán nướng lần trước."
Kỷ Tiễu: "?"
"Gì vậy trời?" Cô lẩm bẩm.
Nhưng được Lục Tư Yến chở đi "phiêu lưu" như vậy, thực ra còn sảng khoái hơn là đi ăn khuya với đám người không thân nên Kỷ Tiễu cũng không than phiền thêm.
Lục Tư Yến cất điện thoại vào túi, hơi ngẩng cằm: "Tôi đưa em về nhé?"
Kỷ Tiễu gật đầu.
Lên xe rồi, cô vẫn cảm thấy tư thế ngồi này hơi kỳ cục. Nhưng đã đi nhờ xe người ta, cô cũng không tiện bảo Lục Tư Yến chạy chậm lại. Mà chạy chậm thì còn gì là thú vị. Thế là Kỷ Tiễu đè nén chút ngượng ngùng đó xuống.
Chàng trai phía trước hơi ngoảnh đầu lại, giọng nói xuyên qua lớp mũ bảo hiểm: "Đi đường cũ, hay chạy thêm hai vòng nữa?"
Kỷ Tiễu không do dự dù chỉ nửa giây: "Chạy thêm hai vòng."
Hai vòng sau, hai người lại quay về căn phòng ban nãy. Kỷ Tiễu tháo mũ ra, mặt và tai đều nóng bừng. Lục Tư Yến vẫn chưa tháo mũ.
Cô đưa chiếc mũ bảo hiểm nhỏ cho anh: "Cái này là của chị kia phải không? Anh giúp tôi trả lại nhé?"
Lục Tư Yến không nói gì, chỉ đưa tay nhận lấy.
Kỷ Tiễu lại hỏi: "Nhà vệ sinh ở đâu?"
"Bên trong có." Lục Tư Yến chỉ hướng cho cô.
Vào trong, Kỷ Tiễu chợt nghĩ đến điều gì đó, kéo cổ áo thun xuống nhìn rồi lập tức đỏ mặt buông tay ra.
Ra ngoài, cô thấy Lục Tư Yến đã tháo mũ và găng tay, lười biếng dựa vào cửa tủ, một chân hơi co chạm tường.
Thấy cô ra, anh hơi ngẩng mắt, ra hiệu về phía khu nghỉ bên trong. Kỷ Tiễu đi theo hướng anh chỉ, thấy trên bàn nhỏ giữa phòng có một đĩa thịt nướng. Lúc nãy vào đây chưa thấy có.
"Thật có thịt nướng hả?" Cô ngạc nhiên: "Từ đâu ra vậy?"
Lục Tư Yến vẫn tựa ở đó, không nhúc nhích: "Cứ ăn đi."
Lúc ở KTV, Kỷ Tiễu chưa ăn gì, giờ ngửi thấy mùi thơm lan tỏa thực sự thấy đói nên chẳng thèm để ý đến thái độ tệ của anh nữa. Cô ăn một xiên nhỏ, thấy vị cũng ổn, lại ngẩng đầu nhìn người bên cạnh: "Anh không ăn à?"
Lục Tư Yến đứng thẳng dậy, đi đến gần cô, tay trái nhấc lên một lon coca trên bàn. Ngón cái và ngón giữa giữ hai bên, ngón trỏ khẽ bật, trên mu bàn tay trắng nõn, gân xanh nổi lên thoáng chốc.
"Xì…" một tiếng nhỏ vang lên, nắp bật mở.
Kỷ Tiễu nhìn lon coca trong tay anh, chợt nhớ ra chuyện cũ. Hình như là hôm trước khi anh nói cô "mù mắt".
Hôm đó là lúc tay trống của họ, Bành Dương, kể rằng "trưa hôm trước bọn họ gặp cô ấy".
Lúc đó gần cuối thu, nhiệt độ vẫn bất thường ở mức hai mươi bảy, hai mươi tám độ. Cô nóng đến mức ngủ trưa không yên, chiều chưa học đã rủ Bàng Tiểu đi siêu thị nhỏ trong trường.
Bàng Tiểu đi lấy kẹo, Kỷ Tiễu đi thẳng tới tủ lạnh. Khách trước mở tủ mà không đóng, cửa tủ cứ thế mở toang.
Hôm đó cô không muốn uống nước cam mà muốn coca. Có lẽ vì trời quá nóng, trong tủ chỉ còn đúng một lon cuối cùng.
Kỷ Tiễu đưa tay lấy, cùng lúc đó, một bàn tay khác, thon dài, khớp xương rõ ràng, cũng chạm vào lon coca ấy. Cô nắm phần dưới, đối phương nắm phần trên.
Gió mát lùa qua, mang theo chút hương thơm sạch sẽ mát mẻ. Kỷ Tiễu quay đầu, đúng lúc đối phương cũng quay sang. Ánh mắt cô va phải đôi mắt đào hoa lạnh lùng kia.
Có lẽ từ câu "Không hứng thú" đầu tiên, mối quan hệ của họ đã định sẵn chẳng thân thiện, nên Kỷ Tiễu vốn chẳng ưa vẻ ngạo mạn của anh, không định nhường, bản năng siết chặt lon coca: "Tôi lấy trước!"
Lục Tư Yến trông cũng chẳng vui vẻ gì: "Ai nói em lấy trước?"
Kỷ Tiễu nhăn mũi định phản bác, nhưng chợt nhận ra ngoài cảm giác lạnh buốt từ lon coca trong lòng bàn tay, ngón tay cô lại cảm thấy ấm áp. Tay họ hình như chạm vào nhau rồi.
Cô đang định rụt tay lại thì giọng Lục Tư Vũ vang lên sau lưng: "Tiễu Tiễu."
Lục Tư Vũ trưa hôm đó đi ăn cùng gia đình, ghé đúng quán mà Kỷ Tiễu thích, nên cô nhờ cậu ấy mua mang về hộp bánh ngọt. Kỷ Tiễu lập tức quên chuyện cái lon, quay đầu nhìn, quả nhiên, cậu ấy đang xách hộp bánh.
Khi cô quay lại, bàn tay nắm phần trên lon coca đã buông ra, chàng trai bên cạnh cầm một lon nước khác đi thẳng đến quầy thanh toán mà chẳng ngoái nhìn cô.
Kỷ Tiễu nhìn bóng lưng cao gầy của anh, có cảm giác như chuẩn bị đánh nhau mà đối phương bỗng rút lui, cảm thấy hụt hẫng kỳ lạ.
***
Ăn xong xiên nướng, Kỷ Tiễu lại cùng anh lên chiếc Cullinan. Thắt dây an toàn xong, cô mới chợt nhớ: "Ơ, không cần trả tiền à?"
Lục Tư Yến tay đang quay vô lăng, thản nhiên đáp: "Không cần, chỗ người thân mở."
Kỷ Tiễu "ồ" một tiếng. Cô định nói "cảm ơn", nhưng nhớ tới cảnh lần trước mình cảm ơn anh thì lập tức ngậm miệng.
Lần này ngồi xe anh, Kỷ Tiễu không còn thấy ngượng ngùng như trước, chỉ cảm thấy hơi yên tĩnh quá. Muốn nói chuyện thì dễ cãi nhau, mà vừa được ăn uống "ké", cô lại ngại gây sự. Suy nghĩ một hồi, cô mới nhận ra có gì không ổn…