Kỷ Tiễu nhớ lại cảnh tượng vừa thấy ở cửa sổ, trong lòng lại dâng lên sự bực bội khó tả. Nghe vậy, cô lập tức phản bác: "Cậu ta đâu phải bạn trai tôi."
Lục Tư Yến liếc nhìn cô, vẫn không tập trung, giọng nói khó đoán: "Định chia tay rồi à?"
Kỷ Tiễu sửng sốt: "Chưa từng bên nhau thì chia tay cái gì."
Ánh mắt Lục Tư Yến cuối cùng cũng quay về phía cô: "Hai người chưa từng bên nhau?"
Kỷ Tiễu: "…"
Vừa nãy Đổng Thuận Minh đoán Lục Tư Vũ là bạn trai cô, giờ Lục Tư Yến lại có vẻ như cảm thấy "cô mà không ở cùng Lục Tư Vũ thì thật kỳ lạ".
Kỷ Tiễu càng nghĩ càng thấy bực.
"Không được sao?" Giọng cô gắt gỏng: "Sao tôi nhất định phải ở với cậu ta?"
Lục Tư Yến như bị cô làm cho buồn cười, ánh mắt lại hướng về phía trước: "Cậu ta trêu chọc em, sao em lại trút giận lên tôi?"
Kỷ Tiễu: "…"
Có thật không?
Giọng điệu của cô hình như đúng là hơi gắt thật.
Có lẽ là do lần trước tình cờ nghe anh nói cô "mù mắt", từ đó trong lòng cô luôn có chút muốn tranh thắng thua với anh, nói chuyện với anh lúc nào cũng khó giữ được bình tĩnh. Huống chi, Lục Tư Yến đối xử với cô cũng chẳng nhẹ nhàng gì.
Không thể hoàn toàn trách cô… đúng không?
Giọng Kỷ Tiễu nhỏ đi: "Còn không phải tại anh cứ nhắc đến cậu ta sao."
Lục Tư Yến: "Em chắc là do tôi nhắc đến trước?"
Kỷ Tiễu: "…"
Hình như đúng là cô nhắc trước thật…
Nhưng nếu ngược lại thì…
"Không phải trong KTV anh chỉ ra cửa sổ bảo tôi nhìn cậu ta à?"
"Được thôi." Lục Tư Yến thản nhiên gật đầu: "Vậy là tôi nhiều chuyện rồi."
Kỷ Tiễu tuy hay đấu khẩu với anh, nhưng vẫn biết phân biệt phải trái.
"Không có." Cô nhỏ giọng đáp, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe đã ra khỏi khu thương mại, hòa vào dòng xe tấp nập. Cô nhìn những hàng cây lùi dần về phía sau vài giây, rồi ngượng ngùng bổ sung: "Cảm ơn anh."
Giọng Lục Tư Yến mang ý trêu chọc: "Hiếm thật đấy, em còn biết nói cảm ơn tôi."
Kỷ Tiễu: "…"
Thấy chưa! Cô không thể nói chuyện tử tế với anh được! Không phải lỗi của mỗi cô!
Hơn nữa, lần trước cô còn nói cảm ơn anh ta rồi cơ mà!
"Không có, tôi không biết nói." Kỷ Tiễu quay lại trừng mắt với anh: "Anh nghe nhầm rồi."
Lần này Lục Tư Yến hình như thật sự bật cười. Kỷ Tiễu thấy đuôi mắt đào hoa của anh rõ ràng cong lên.
?
Người gì kỳ lạ, thấy cô tức giận mà còn vui nữa!
Đúng lúc đó, Bàng Tiểu tag cô trong nhóm chat. Kỷ Tiễu dứt khoát không thèm để ý tới anh nữa.
Mở nhóm ra, cô thấy Bàng Tiểu chẳng có chuyện gì quan trọng vẫn đang phát cuồng vì thần tượng mới. Kỷ Tiễu rảnh rỗi nên cũng trao đổi cùng cô ấy vài câu.
Không khí trong xe dần yên tĩnh trở lại. Sau khi cãi nhau, cô lại không còn thấy khó xử nữa.
Mãi đến khi xe không dừng lại, đèn neon ngoài cửa sổ cũng dần thưa thớt, Kỷ Tiễu mới nghi ngờ quay sang nhìn: "Anh đang lái đi đâu thế?"
Lục Tư Yến tay đặt trên vô lăng, giọng nói vẫn khiến người ta bực bội: "Sao, giờ biết sợ rồi à?"
Kỷ Tiễu: "…"
"Không ai sợ cả." Cô từng chữ phản bác: "Tôi chỉ sợ anh đi nhầm đường, chỗ tụ tập không phải là quán nướng gần KTV sao."
Lục Tư Yến khẽ "ừ" một tiếng, mắt vẫn nhìn phía trước: "Đổi địa điểm rồi."
"Đổi đi đâu?" Kỷ Tiễu nghi ngờ: "Sao tôi không biết, họ cũng chẳng nói gì với tôi."
Cô vừa nói vừa định mở nhóm ra xem thì xe dừng lại.
"Đến rồi à?"
Lục Tư Yến "ừ" một tiếng, tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống. Kỷ Tiễu vội vàng theo sau.
Trước mặt là một tòa nhà tối om, bảng hiệu không sáng, không nhìn rõ chữ.
"Đây là đâu?" Cô hỏi.
"Trường đua xe."
Kỷ Tiễu ngớ người: "Hả? Trường đua có bán đồ nướng sao?"
Lục Tư Yến: "Em nói xem trường đua có bán không?"
Kỷ Tiễu: "…"
"Vậy anh dẫn tôi đến đây làm gì?"
"Gần đây có nhà hàng nông gia." Anh nói: "Chờ họ ở đây."
Kỷ Tiễu không rành khu này, đành phải đi theo.
Một người phụ nữ trung niên bước ra đón: “Cậu Lục đến rồi."
Lục Tư Yến gật đầu: "Em ngồi tạm đi, tôi đi chạy một vòng." Nói với cô xong, anh quay sang người phụ nữ: "Cho cô ấy chút đồ ăn, có đồ nướng càng tốt."
Thấy anh định đi tiếp, Kỷ Tiễu vội gọi: "Khoan, anh định để tôi ở đây một mình à?"
Lục Tư Yến quay lại, nhướn mày: "Không phải không sợ sao?"
Kỷ Tiễu: "…"
Lúc ở trên xe thì đúng là không sợ. Dù sao anh có tiền, lại chẳng có hứng thú với cô, hai người cũng quen biết nhau ba năm, cô biết rõ anh không phải loại người xấu.
Nhưng nơi này yên tĩnh quá mức, ngoài ba người ra chẳng có bóng người, anh mà đi, bà chủ cũng rời đi lấy đồ ăn thì chẳng phải cô thật sự bị bỏ lại một mình sao.
Nói không sợ là nói dối, mhưng cô nhất định không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt anh.
"Ai nói tôi sợ, tôi chỉ tò mò thôi. Anh định chạy xe gì?"
Lục Tư Yến nhìn cô hai giây, không châm chọc nữa, chỉ gật nhẹ: "Vậy thì đi theo."
Bên trong là một căn phòng rộng, một hàng môtô phân khối lớn đen bóng, phản chiếu ánh sáng lạnh.
"Chiếc nào là của anh?"
"Đều là của tôi."
Kỷ Tiễu: "…"
Đáng ghét, lại để anh khoe khoang thành công rồi!