Khác hẳn chỗ họ đang đứng, bên ngoài sáng rực ánh đèn phố. KTV ở tầng hai nên Kỷ Tiễu dễ dàng nhận ra chàng trai ngồi trên ghế dài đối diện cửa sổ là Lục Tư Vũ. Bên cạnh cậu ấy còn có một cô gái tóc dài xinh đẹp.
Cô gái cầm ly kem nói gì đó khiến Lục Tư Vũ mỉm cười dịu dàng, đưa cô ấy tờ giấy ăn.
Kỷ Tiễu chưa từng thấy cậu ấy cười như vậy với ai. Lục Tư Vũ bề ngoài nhã nhặn nhưng không phải kiểu "ấm áp với mọi cô gái".
Cậu ấy đối với Bàng Tiểu hay Đường Tư Ngôn đều rất bình thường, nếu không hỏi chuyện cô thì gần như chẳng liên hệ riêng. Cũng chính vì thế mà hai người bạn thân ấy mới đánh giá cậu ấy cao đến vậy.
Đây là lần đầu cô thấy cậu ấy đi riêng với cô gái khác, cũng là lần đầu thấy cậu ấy cười với ai ngoài cô.
Khi đồng ý cân nhắc cậu ấy hồi cấp ba, cô chưa hẳn có cảm tình nam nữ, chỉ thấy cách tỏ tình bằng chai nước ngọt thật dễ thương, chữ cậu ấy viết cũng đẹp. Thành tích, tính cách, ngoại hình đều tốt, cô nghĩ có thể thử tìm hiểu.
Ba năm cấp ba, tuy tâm trí cô phần lớn đặt ở học tập, nhưng được cậu ấy chăm sóc tỉ mỉ như vậy, cô đâu phải đá sỏi vô tình.bNếu hoàn toàn không thích thì kỳ nghỉ hè năm ấy, cô đâu chủ động tỏ tình.
Nếu là thời điểm mới tốt nghiệp, với tính cô, giờ chắc đã nổi giận rồi. Nhưng mấy tháng sau khi tốt nghiệp, Lục Tư Vũ dây dưa mãi chẳng nói lời tỏ tình, dần dần mài mòn phần lớn cảm xúc của cô, cũng khiến cô linh cảm điều gì đó. Lúc này, cô chỉ còn lại một chút buồn.
Kỷ Tiễu nhìn hai người bên dưới một giây, rồi khẽ hỏi: "Cô ấy là họ hàng nhà các anh à?"
Cô không thấy biểu cảm anh, chỉ nghe giọng đáp gọn gàng: "Không phải."
Chút hy vọng cuối cùng tan biến. Sống mũi Kỷ Tiễu bất giác cay cay.
Giọng Lục Tư Yến lại vang lên trên đầu, ép thấp: "Khóc à?"
Kỷ Tiễu ngẩng đầu, trừng anh: "Anh khóc ấy!"
Lục Tư Yến cúi đầu nhìn cô, ánh nhìn trong bóng tối dường như sâu hơn bình thường.
"Không khóc thì mắt đỏ làm gì?"
Kỷ Tiễu không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt anh, càng không muốn thừa nhận mình thật sự hơi muốn khóc nên vội cãi bừa: "Không phải anh vừa làm tôi tức sao."
Lục Tư Yến như bật cười, nhưng khi nói tiếp, giọng anh trầm thấp, mềm đi một cách lạ thường: "Vậy tôi phải xin lỗi em sao?"
Kỷ Tiễu vốn là kiểu người "mềm nắn rắn buông". Giọng anh vừa dịu xuống, cô liền chẳng nổi giận nổi nữa.
Cô vừa định nói "Không cần xin lỗi đâu" thì giọng anh lại vang lên, gần như sát bên: "Đi không?"
Kỷ Tiễu ngẩn người: "Đi đâu?"
"Chẳng phải các em còn định đi tăng hai à, bộ trưởng bảo tôi chở thêm một người qua." Lục Tư Yến lấy chìa khóa xe trong túi ra, lắc lắc trước mặt cô.
Lúc nãy họ đi taxi, vừa đủ chỗ, giờ thêm Thôi Tinh Vũ thì quả thật dư một người.
Kỷ Tiễu chớp mắt, ngạc nhiên: "Giờ á? Anh định chở tôi sao?"
Anh tốt đến thế à?
"Không phải em bảo tôi làm em tức sao, coi như bù lại." Lục Tư Yến khẽ hất cằm về phía phòng KTV, giọng lại trở nên lạnh nhạt: "Hay là em muốn quay lại đó với đôi mắt đỏ hoe này?"
Kỷ Tiễu không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt anh, càng không muốn để đám người kia thấy vẻ bối rối của mình. Cô do dự một chút, rồi gượng gạo gật đầu: "Vậy… cũng được."
Lục Tư Yến đứng thẳng dậy rồi đi ra khỏi lối nhỏ, một tay rút điện thoại từ túi bên kia, vừa đi vừa nhắn, giọng nói vang lên từ phía trước: "Đã nhắn cho bộ trưởng của em rồi."
Nhắn với Thôi Tinh Vũ, nói cô đi cùng anh sao?
Kỷ Tiễu khẽ "ờ", đi theo sau vài bước, rồi chợt nhận ra: "Nhưng lúc nãy tôi còn nói là không quen anh mà."
Bước chân Lục Tư Yến khựng lại, anh liếc sang cô như muốn nói: "Ai bảo em nói dối."
Kỷ Tiễu: "…"
Cô cố nén cảm giác chột dạ, bắt chước anh liếc lại: "Anh vào phòng cũng giả vờ không quen tôi còn gì."
Hai người kẻ tám lạng, người nửa cân.
Lục Tư Yến quay lại, vừa đi vừa gõ điện thoại, giọng điềm nhiên: "Trong phòng đã gặp nhau rồi, chào một câu là quen thôi."
Kỷ Tiễu: "…"
Ờ nhỉ.
Cô ngẩng nhìn bóng lưng cao gầy phía trước. Phải thừa nhận, đầu óc anh quả thật nhanh nhạy. Cô cũng đâu kém, chỉ là… anh có vẻ quen đối phó mấy tình huống thế này hơn cô thôi.
Xe của Lục Tư Yến đỗ ở tầng hầm phụ, là chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen.
Lên xe, Kỷ Tiễu cúi đầu cài dây an toàn. Có lẽ vì từ nơi ồn ào náo nhiệt của KTV chuyển sang không gian yên tĩnh, cô chợt cảm thấy bầu không khí có phần gò bó.
Dù xe rộng rãi nhưng suy cho cùng, chỉ có hai người trong không gian kín, cô lại thấy không được tự nhiên.
Cũng lạ thật, mấy lần cô và anh ở riêng đều là tình huống "éo le".
Lần đầu là khi cô vô tình hôn phải anh rồi đuổi theo đến tận nhà, anh ở ngoài cửa, cô trong nhà vệ sinh, hai người "đối đầu" qua một cánh cửa.
Lần thứ hai là lúc chơi trò kịch bản ở homestay, cô giúp anh tránh Bách Nghiên, hai người trốn trong bức màn tối chật hẹp, khoảng cách gần đến mức thở chung một hơi.
Giờ thì bị kéo vào hành lang hẹp ở KTV.
So với mấy lần ấy, cùng ngồi trong xe đã coi như bình thường rồi.
Nhớ lại, Kỷ Tiễu định kiếm chuyện nói cho đỡ ngượng, liền nhắc chuyện vừa rồi: "Cậu ấy không phải em trai anh sao? Sao anh không giúp cậu ấy, còn chỉ cho tôi xem?"
Vừa nói xong, cô liền hối hận, tự dưng nhắc tới Lục Tư Vũ làm gì chứ.
Lục Tư Yến đang lùi xe, đôi tay trắng lạnh đặt trên vô lăng. Anh quay đầu nhìn gương sau, không liếc cô mà chỉ nhàn nhạt nói: "Bạn trai em chưa nói à? Quan hệ giữa tôi với cậu ta chẳng tốt đẹp gì."