Chương 12.1: Đâm sầm vào l*иg ngực người đó

Anh vừa được nhắc đến thì liền xuất hiện.

Trong lòng Kỷ Tiễu bỗng dâng lên chút chột dạ. Không biết anh có nghe thấy câu nói vừa rồi của cô hay không.

Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Tư Yến dời ánh mắt đi, mặt không biểu cảm ngồi xuống mép ngoài cùng của chiếc sofa, giống hệt dáng vẻ hôm ở homestay lần trước, lạnh nhạt đến mức như thể cô chỉ là một người xa lạ chẳng chút liên quan.

Cái cảm giác chột dạ trong lòng Kỷ Tiễu như quả bóng bị xì hơi, trong nháy mắt liền xẹp xuống.

Chẳng phải anh vẫn luôn tỏ ra không quen biết cô sao, cô việc gì phải chột dạ chứ.

Nhưng bầu không khí trong phòng rõ ràng lại náo nhiệt hơn hẳn, ai nấy đều tỏ ra hứng khởi thấy rõ. Anh được hoan nghênh đến mức đó sao?

Kỷ Tiễu cầm nĩa chọc một trái nho rồi bỏ vào miệng.

Thôi Tinh Vũ quay đầu lại, cười nói: "Đại thần Yến của chúng ta tự mình đến, có nể mặt hát một bài cho vui không?"

Lục Tư Yến cúi đầu lấy điện thoại ra, lướt mở màn hình, giọng nhàn nhạt: "Không hát."

"Không hát thì cậu đến KTV làm gì?" Thôi Tinh Vũ hỏi lại.

Lục Tư Yến không ngẩng đầu: "Không phải cậu gọi tôi tới à?"

Thôi Tinh Vũ cười chỉ tay vào anh: "Thấy chưa, người các cậu thích là thế đó, cái kiểu tính tình như chó con này đấy."

Lục Tư Yến lần này thậm chí chẳng buồn đáp. Thôi Tinh Vũ có vẻ cũng quen với dáng vẻ này của anh, không để bụng, tự cầm mic đi chọn bài: "Thôi được, cậu không hát thì tôi hát."

Kỷ Tiễu ngồi ở vị trí hơi chếch trong, cô cũng lấy điện thoại ra lướt chơi cho đỡ buồn. Trong lúc đó, cô liếc thấy có vài người lén lấy điện thoại chụp trộm Lục Tư Yến.

Nhưng có lẽ vì dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng, xa cách của anh nên cũng chẳng mấy ai dám chủ động bắt chuyện.

Thôi Tinh Vũ liền hát liền ba bài, bầu không khí phấn khích trong phòng mới dịu xuống đôi chút. Vì hiển nhiên là đã có người khác bắt đầu chọn bài.

Đàn chị Nhiễm Thi Thi ngồi cạnh hỏi Kỷ Tiễu có muốn hát gì không, cô ấy có thể giúp chọn bài.

Kỷ Tiễu nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Để lát nữa cũng được."

Cô hát thật ra không tệ, cao hơn mức KTV trung bình một chút. Người không chuyên nghe thì hay, nhưng cô lại có tật cướp nhịp, dân chuyên nghe là phát hiện ngay.

Có lẽ vì những lần gặp Lục Tư Yến trước đây đều ít nhiều có chút ganh đua, cô chẳng muốn để người giỏi âm nhạc đến mức chuyên nghiệp như anh thấy mình mắc lỗi nhỏ ấy.

Không biết có phải mọi người đều muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt anh hay không mà hôm nay chẳng ai mấy bận chơi trò gì cả. Nửa tiếng trôi qua, có người bắt đầu thấy chán, muốn tìm chuyện để làm.

Thôi Tinh Vũ liên tục chọn bài, cuối cùng ngồi luôn bên chỗ bảng chọn. Một nam sinh năm nhất tên là Đổng Thuận Minh thì dịch chỗ ngồi cạnh Kỷ Tiễu, đột nhiên hỏi: "Kỷ Tiễu, bạn trai cậu đâu, sao không đi cùng?"

Đúng lúc hai bài hát nối tiếp, trong phòng KTV thoáng lặng, giọng nói ấy vang lên rõ mồn một.

Kỷ Tiễu ngẩng đầu khỏi điện thoại. Người ngồi ngoài rìa sofa kia đột nhiên đứng dậy. Phần lớn mọi người vẫn chú ý đến anh, anh vừa động, bao ánh mắt liền dồn về phía ấy. Ngay cả Đổng Thuận Minh cũng ngoảnh lại nhìn.

Thôi Tinh Vũ rõ ràng thân với anh, lập tức hỏi: "Cậu làm gì đấy, thật không hát lấy một bài à?"

Lục Tư Yến bỏ điện thoại vào túi quần, một tay vẫn trong túi, tay kia mở cửa phòng. Trong ánh sáng mờ mờ, hình xăm chữ Q kiểu copperplate lóe lên nơi cổ tay, anh không ngoảnh lại: "Ra ngoài một lát."

Cửa phòng mở rồi khép lại, cách biệt bóng dáng cao gầy của anh.

Đổng Thuận Minh lại quay về: "Kỷ Tiễu, cậu còn chưa trả lời tôi đấy."

Kỷ Tiễu khẽ cau mày, đây không phải lần đầu anh ta bắt chuyện với cô.

Ngay từ buổi phỏng vấn, Đổng Thuận Minh đã lấy cớ "chắc cùng vào ban văn nghệ" để xin WeChat, cô không cho. Sau đó cả hai đều vào ban, có việc cần trao đổi nên Kỷ Tiễu đành phải thêm anh ta.

Nhưng ngoài chuyện công việc, những tin nhắn riêng của anh ta, cô chưa từng trả lời. Cô vốn không thích kiểu người không biết giữ chừng mực như vậy.

"Tôi lấy đâu ra bạn trai, đừng bịa đặt lung tung."

Đổng Thuận Minh: "Nghe nói hồi huấn luyện quân sự có một anh chàng cứ hay tìm cậu, tôi tưởng là bạn trai cậu chứ."

Sắc mặt Kỷ Tiễu lập tức lạnh đi: "Chuyện đó đâu liên quan gì đến cậu."

Đổng Thuận Minh dường như còn định nói gì nhưng Kỷ Tiễu chẳng buồn để ý nữa. Cô đứng dậy, nói với đàn chị bên cạnh: "Em ra ngoài một chút."

Cửa phòng lại đóng lại. Hai cô gái ngồi cạnh chỗ Lục Tư Yến liếc nhau, một người nói giọng tò mò: "Hai người họ ra trước ra sau thế kia, không chừng có gì đó đâu."

"Không đâu." Cô kia nói: "Lục Tư Yến đâu có nhìn về phía Kỷ Tiễu, không phải họ chẳng quen nhau sao."

Đàn chị Nhiễm nói thêm: "Kỷ Tiễu cũng chẳng nhìn sang anh ấy, chắc chỉ trùng hợp thôi."

Kỷ Tiễu không biết trong phòng đang bàn tán. Cô ra ngoài thật ra chỉ vì chẳng muốn đôi co với Đổng Thuận Minh. Đã ra rồi thì tiện thể đi vệ sinh, lát nữa về còn có thể đổi chỗ ngồi.

Đúng lúc nhóm bạn trong chat đang tám chuyện, cô vừa cúi đầu đọc tin, vừa chậm rãi đi.

Hành lang KTV mờ hơn những nơi khác. Khi cô đi ngang một lối nhỏ, bất ngờ có bàn tay từ trong thò ra, Kỷ Tiễu bị kéo mạnh, đâm sầm vào l*иg ngực một người.

Cô hoảng hốt ngẩng đầu, ánh mắt va phải đôi mắt phượng quen thuộc, lạnh nhạt. Trái tim như vừa nhảy lên tận cổ họng lại rơi xuống, thay vào đó là cơn bực bội.

"Lục Tư Yến!"

Kỷ Tiễu tức giận gọi tên anh, câu "Anh phát điên gì đấy" còn chưa kịp nói ra thì giọng trầm thấp, lạnh nhạt của anh đã vang lên trước: "Không phải không quen tôi sao?"

Chẳng phải vừa nãy anh cũng giả vờ không quen biết cô sao? Giờ lại có mặt mũi hỏi ngược lại cô à?

Kỷ Tiễu ngẩng đầu, trừng anh: "Anh kéo tôi vào đây chỉ để hỏi cái này à?"

Lục Tư Yến hơi cúi đầu, lặng lẽ nhìn cô, không đáp ngay.

Lối nhỏ này nằm giữa hai phòng. Thật ra nói là "lối đi" cũng không hẳn, nó hẹp và ngắn, phía cuối có một cửa sổ hé mở, chắc chỉ để thông gió.

Ánh sáng yếu ớt lọt vào, phần lớn thân người anh ẩn trong bóng tối, tóc mái bị gió khẽ hất lên rồi rơi xuống.

Giữa không gian mờ tối, thân trên của Kỷ Tiễu gần như áp sát vào anh. Tay anh vẫn giữ lấy cổ tay cô, tay còn lại lơ lửng bên eo, chưa chạm hẳn.

Cô ngẩng đầu, anh cúi đầu, hơi thở hai người giao hòa… Chỉ cần tiến thêm vài phân, anh có thể hôn cô. Tình thế thật sự quá mập mờ.

Kỷ Tiễu theo phản xạ muốn lùi lại. Nhưng Lục Tư Yến buông tay trước, sau đó khẽ nghiêng cằm về phía cửa sổ.