Chương 11.1: Không quen anh ta

Ngồi yên trong taxi, Kỷ Tiễu cất tấm danh thϊếp mà Tống Dương Thanh dúi cho cô lúc rời đi vào trong túi.

Lê Nhiễm ngồi bên cạnh hỏi: "Thằng nhóc đó phải đang định tán cậu không? Cửa hàng gần như thế mà còn cố dúi danh thϊếp cho."

Kỷ Tiễu lắc đầu: "Tớ thấy nó hứng thú với tiền của tớ hơn là với người tớ."

Sở Kha Du bật cười: "Tớ cũng thấy thế, lúc mắt nó sáng nhất chính là khi cậu dứt khoát thanh toán tiền."

"À đúng rồi, Tiễu Tiễu, sao tự nhiên lại muốn học guitar thế?" Lê Nhiễm vốn tưởng chiều nay chỉ đi dạo chơi, ai ngờ cô lại thật sự mua luôn một cây guitar chẳng hề rẻ.

Sở Kha Du nhanh nhảu trả lời: "Ba mươi vừa rồi không phải cậu ấy đi xem buổi diễn của ban Poker với tớ à, bị Lục Tư Yến đánh guitar mê hoặc rồi chứ gì."

"Đính chính lại." Kỷ Tiễu chỉnh lại lời cô ấy: "Tớ thấy guitar đẹp chứ không phải người đánh. Đổi ai khác kỹ thuật giỏi như thế đánh cũng đẹp thôi. Với lại tớ mua guitar gỗ, liên quan gì đến anh ta."

Sở Kha Du kêu "í" một tiếng: "Hôm Quốc khánh, cậu không xem video của họ à? Lục Tư Yến đánh guitar gỗ cũng siêu lắm đấy, nhóm họ có video live acoustic lượt xem rất cao."

Kỷ Tiễu: "?"

Anh cũng biết guitar gỗ à?

"Tớ rảnh đâu mà tìm video của họ xem."

Sở Kha Du thở dài: "Xem ra cậu thật sự không hứng thú với kiểu như Lục Tư Yến rồi. Tớ sau lần đầu xem xong live của họ, cả tuần sau toàn xem lại liên tục. Còn tưởng kéo cậu vào làm fan của Poker nữa cơ."

Lê Nhiễm cúi đầu nhắn tin, lúc này ngẩng lên chen lời: "À đúng rồi, Tiễu Tiễu, bạn tớ nói guitar của cô ấy sau hai năm bị hư, mang tới tiệm Phi Thuyền sửa, ba của Tống Dương Thanh sửa miễn phí luôn. Họ vốn chẳng có gói bảo hành trọn đời gì đâu. Thằng nhóc đó không lừa cậu chứ? Có muốn thêm WeChat nó hỏi lại không?"

Kỷ Tiễu nghĩ một lát: "Chắc không đâu. Nó có đưa tớ thẻ bảo hành, điều khoản ghi rõ ràng. Với lại tớ đã chốt mua rồi, nó còn chủ động test âm, nói rõ cả khuyết điểm của đàn nữa. Nếu muốn lừa, chẳng phải nên dụ tớ mua cây đắt hơn à."

Lê Nhiễm gật đầu: "Cũng đúng. Hồi xưa sửa miễn phí là do ba nó tốt bụng, giờ thu phí cũng phải. Một trăm tệ có đáng bao nhiêu."

Từ trường đến tiệm không xa, taxi nhanh chóng tới nơi.

Taxi không vào được trong khuôn viên, ba người xuống ở cổng trường. Guitar không nặng lắm, Kỷ Tiễu đeo túi đàn cùng hai bạn đi vào.

Cách ký túc xá không xa, một chàng trai có vẻ ngoài sáng sủa chặn họ lại. Ánh mắt anh ta dừng trên túi đàn sau lưng cô, rồi quay về khuôn mặt cô, thoáng ngẩn ngơ.

"Các bạn là sinh viên năm nhất à? Có muốn thêm… à không, muốn… tham gia Câu lạc bộ guitar của bọn anh không?" Anh ta ấp úng, mặt đỏ bừng.

Lê Nhiễm liếc sang Kỷ Tiễu, ra hiệu: "Tên này muốn tán cậu đấy."

Sở Kha Du cười: "Cậu rốt cuộc hỏi WeChat hay hỏi vào CLB guitar thế?"

Anh chàng càng đỏ mặt: "Cả hai… được không?"

Kỷ Tiễu liếc Sở Kha Du một cái rồi nhìn lại chàng trai: "Xin lỗi, em có người mình thích rồi."

Chàng trai thoáng thất vọng nhưng không nài ép, chỉ hỏi tiếp: "Vậy… còn CLB guitar thì sao?"

Kỷ Tiễu vẫn từ chối: "Không cần đâu, em còn chưa bắt đầu học."

"Không sao cả! CLB bọn anh có lớp học miễn phí cho tân sinh viên. Tuần sau có buổi học thử, các em có thể đến nghe thử rồi quyết định." Anh ta rút ra ba tờ tờ rơi: "Chi tiết ở đây, buổi sáng thứ bảy tuần này."

Thái độ anh ta lịch sự nên Kỷ Tiễu cũng không từ chối nữa, nhận lấy: "Được, để bọn em xem sao."

Khi anh ta đi xa, Lê Nhiễm cười giơ ngón cái: "Chiêu của cậu chuẩn thật, lần nào cũng từ chối gọn gàng."

Kỷ Tiễu thở dài: "Không còn cách nào khác."

Trực tiếp nói "không" chưa chắc đã có tác dụng, có người sẽ nghĩ chỉ cần cố gắng thêm là cô sẽ đổi ý, thậm chí tự tin rằng cô đang "làm giá". Cô từng gặp kiểu đó rồi.

Hồi cấp ba, có một "hotboy" tự xưng trường Ba hay Bảy gì đó theo đuổi cô. Gửi thư tỏ tình, cô nhờ bạn từ chối giúp, đối phương lại tưởng cô "thẹn thùng". Sau còn chạy đến cổng trường chờ cô mấy lần.

Kỷ Tiễu bực quá, bảo nếu cậu ta còn tới lần nữa cô sẽ báo cảnh sát, cậu ta mới chịu thôi.

Cô từng định nói mình có bạn trai, nhưng sợ bị đồn linh tinh nên đổi thành "có người thích rồi". Dù sao cũng không nói ai, mà thích hôm nay mai hết cũng chẳng sao.

Lần này cũng vậy, cô giữ tờ rơi, gấp lại bỏ vào túi.

Về ký túc xá, Kỷ Tiễu lấy guitar và máy chỉnh âm Tống Dương Thanh tặng ra.

Ban đầu cô định nhờ cậu ấy chỉnh hộ, nhưng Tống Dương Thanh bảo nút chỉnh dễ lệch, dây đàn chịu ảnh hưởng thời tiết, chỉnh xong dễ sai lại, tốt nhất cô nên tự học.

Cô lấy danh thϊếp, quét mã WeChat của cậu ấy.

Trên phần ký danh viết: "Đừng buông giấc mơ xưa, hãy chiến đấu để giữ chúng sống."

Trông khá "trẻ trâu", chắc mơ làm giàu lắm đây.