Kỷ Tiễu khựng lại, nhớ đến chuyện không vui bèn tắt ứng dụng mua hàng, đặt điện thoại sang bên: "Cấp ba bận học chết đi được."
"Cũng đúng." Sở Kha Du gật gù: "Nhưng guitar khó học lắm đó."
"Cậu học rồi à?"
"Không, tớ học violin thôi, nhưng guitar dù là nhạc cụ gảy, tay trái vẫn phải bấm dây, mới đầu sẽ rất đau. Như Lục Tư Yến ấy, chắc đầu ngón tay trai cứng hết rồi."
Kỷ Tiễu bất giác nhớ đến đêm mất điện hôm đó, lòng bàn tay nóng rực, ngón tay thô ráp của anh nắm lấy cổ tay cô, cảm giác tê tê như có dòng điện chạy qua. Cổ tay cô dường như vẫn nhớ rõ cảm giác ấy.
Cô cúi xuống uống ngụm trà sữa lạnh, dập tắt dòng ký ức kỳ quái vừa lóe lên.
"Cần gì quan tâm đến anh ta."
Sở Kha Du cười: "Có vẻ cậu thật sự không thích kiểu người như Lục Tư Yến nhỉ."
Kỷ Tiễu lười đáp, liền đổi đề tài: "Xiên ngon không?"
"Cũng ổn." Sở Kha Du đưa cô một xiên: "Nếu cậu thật sự muốn học guitar, để tớ hỏi bạn tớ, nó học mấy năm rồi."
Kỷ Tiễu nhận lấy: "Sau lễ Quốc Khánh hẵng tính."
***
Trong kỳ nghỉ bảy ngày Quốc Khánh, Kỷ Tiễu cũng không hoàn toàn rảnh rỗi. Ngoài việc đi chơi với ba mẹ, cô còn lọc lại tin nhắn hợp tác, cuối cùng chọn hai tạp chí để đăng ảnh mình chụp trước đó, bổ sung nho nhỏ cho "kho bạc riêng".
Ngày 7 tháng 10, Thư Lam kết thúc công việc. Buổi trưa, ăn cơm xong, ba mẹ tiễn cô về trường.
Về ký túc xá, Kỷ Tiễu phát hiện bạn cùng phòng Lê Nhiễm, người có nhà ở ngay Bắc Thành, lại đã có mặt.
Giờ mới hai giờ chiều, cô hơi ngạc nhiên, vừa đẩy vali vào vừa hỏi: "Sao cậu về sớm thế?"
"Nhà mất điện nên tớ lên trường luôn." Lê Nhiễm đáp.
Sở Kha Du không về nhà nên thò đầu ra khỏi rèm giường: "Tiễu Tiễu, cậu về rồi à, tớ hỏi bạn tớ rồi nhé, nó bảo mới học guitar thì tay trái chắc chắn đau, nhưng nếu có người chỉnh giúp cảm giác dây đàn thì sẽ đỡ hơn nhiều, cậu mua guitar chưa?"
Kỷ Tiễu lắc đầu.
Lê Nhiễm xen vào: "Tiễu Tiễu muốn mua guitar hả? Tớ giới thiệu cậu một tiệm, ngay gần trường. Lần trước tớ đi với bạn đến đó, ông chủ rất tốt, không lừa người mới, giá cũng phải chăng, còn miễn phí chỉnh dây. Nếu muốn mua, tớ đi cùng cậu nhé?"
Kỷ Tiễu là kiểu người nói làm liền, nghĩ chẳng có việc gì, bèn đặt vali xuống: "Hay là giờ đi luôn?"
"Giờ à?" Lê Nhiễm cũng rảnh: "Đi luôn cũng được."
Sở Kha Du thò đầu ra: "Tớ đi với, đợi tớ thay đồ."
Ba người cùng bắt taxi đến nơi. Trước cửa tiệm treo tấm bảng đơn giản, viết bốn chữ "Khí cầu Guitar".
Lê Nhiễm đi trước đẩy cửa vào. Một thiếu niên mặt búp bê, trông chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi bước ra chào, mỉm cười: "Chào mừng quý khách, các chị muốn mua đàn à?"
Lê Nhiễm sững lại: "Ông chủ đâu?"
"Mình là ông chủ mà."
Cô ấy ngạc nhiên hơn: "Lần trước chị đến, ông chủ là người đàn ông trung niên tầm bốn mươi mà? Giờ đổi người rồi à?"
"Chị nói chắc là bố em." Cậu ta đáp: "Ông ấy không có ở đây, giờ cửa hàng do em trông."
"Em biết gì mà trông?" Lê Nhiễm nghi hoặc: "Em đã đủ tuổi chưa đấy?"
Thiếu niên cười: "Yên tâm, em đủ năng lực hành vi dân sự hoàn toàn, còn về việc có hiểu hay không…" Cậu ấy khẽ ngẩng cằm: "Em dám nói cả Bắc Thành này chẳng mấy ai hiểu hơn em."
Kỷ Tiễu: "…"
Nhóc này cũng tự tin ghê.
"Các chị định mua guitar hay phụ kiện?" Cậu ấy hỏi.
"Chị không mua." Lê Nhiễm tránh qua, chỉ Kỷ Tiễu: "Cô ấy muốn mua."
Thiếu niên quay sang Kỷ Tiễu: "Chị muốn mua guitar điện hay guitar gỗ?"
Kỷ Tiễu nghỉ lễ xong gần như quên béng chuyện này, hôm nay lại nổi hứng đi luôn, chưa kịp tìm hiểu gì.
Sở Kha Du chen vào: "Lục Tư Yến đánh guitar điện đấy."
Kỷ Tiễu: "…"
Anh ta chơi gì liên quan gì đến cô chứ.
Chưa kịp đáp, thiếu niên đã hỏi: "Các chị cũng là fan của Hồng Đào Q à?"
Sở Kha Du nghe chữ "cũng" liền hào hứng: "Ủa, em cũng là fan nhóm Poker của bọn chị à?"
Thiếu niên lén liếc qua họ, mỉm cười: "Cũng tính là vậy."
Dòng nhạc hard rock vốn ít người thích, Hồng Đào Q lại chưa chính thức debut.nSở Kha Du như gặp người thân, liền đùa: "Đều là fan cả, thế em phải giảm giá cho bọn chị chút chứ?"
Thiếu niên gật đầu: "Dễ nói thôi." Rồi nhìn sang Kỷ Tiễu: "Chị muốn mua guitar điện à?"
Kỷ Tiễu: "…"
Ai bảo thế.
"Chị muốn mua guitar gỗ, loại nào hợp cho người mới học?"
"Loại nào cũng được, chăm học thì gậy tre cũng đánh được." Cậu ấy cười: "Nhưng nếu không quá thiếu tiền thì nên chọn loại tốt một chút. E. không bán gậy tre đâu. Chị định chơi fingerstyle hay đệm hát?"
Kỷ Tiễu: "…"
Hình như không nên bốc đồng thế này.
Cậu ấy đề nghị: "Nếu chưa chắc, em chọn vài cây cân bằng âm tốt, đàn thử cho chị nghe nhé?"
"Được."
Cậu ấy lấy xuống mấy cây đàn, đánh thử từng cây một, động tác thành thạo.
Trước vài cây đầu, Kỷ Tiễu nghe không rõ khác biệt, đến cây thứ năm thì âm sắc rõ ràng tốt hơn. Nhưng cô vẫn thấy như thiếu chút gì đó.
Cậu ấy đánh xong, hỏi: "Có cây nào chị thích không?"
"Còn loại nào khác không?"
"Trên đó nữa thì giá tầm hơn mười nghìn rồi. Nếu chị ok tầm đó, em lấy cho."
Kỷ Tiễu không thiếu tiền, mới thêm được khoản nhỏ, bèn gật đầu.
Cậu ấy vào trong lấy đàn. Khi thấy cây đàn trong tay cậu ấy, mắt Kỷ Tiễu sáng lên: "Chính cây này đi!"
Đẹp quá!
Thì ra cô thấy "thiếu" là thiếu nhan sắc!
Thiếu niên ngạc nhiên: "Chị chưa nghe thử mà chọn luôn à?"
"Cây này chắc âm không tệ hơn mấy cây trước chứ?"
"Đương nhiên không."
"Vậy chọn cây này."
Cậu ấy nhìn ra được cô chọn vì vẻ ngoài, hơi cạn lời nhưng vẫn chuyên nghiệp: "Em vẫn đánh thử cho chị nghe, nói luôn ưu nhược điểm, chị nghe xong rồi quyết."
Âm sắc đúng là vượt trội.
Khi cậu ấy dừng lại, Kỷ Tiễu dứt khoát: "Chốt! Bao nhiêu tiền, thanh toán sao?"
Thấy cô sảng khoái vậy, nụ cười cậu ấy rạng rỡ hơn hẳn: "Giảm giá xong còn 11.000 tệ."
Sở Kha Du hỏi: "Có miễn phí chỉnh tay không?"
"Có."
Lê Nhiễm vẫn nửa tin nửa ngờ: "Em biết chỉnh thật chứ?"
Thiếu niên hơi khó chịu bị nghi ngờ, đáp gọn: "Nếu chỉnh hỏng, đổi đàn mới."
Rồi như sực nhớ gì đó, cậu ấy quay sang Kỷ Tiễu, mắt sáng lên: "À đúng rồi, chị có muốn mua thêm gói bảo hành trọn đời không, chỉ 100 tệ thôi."
"Bảo hành trọn đời?"
"Bên em bảo hành 1 năm, nếu mua gói này, sau này cần chỉnh dây, thay dây hay gặp vấn đề gì đều làm miễn phí, chỉ tính phí vật liệu."
Kỷ Tiễu vốn ngại phiền phức, thấy rẻ bèn gật: "Được."
Thanh toán xong, họ ngồi chờ cậu ấy chỉnh đàn xong rồi mới rời khỏi tiệm, lên taxi về trường.
Ngoài trời nắng rực rỡ, gió lay bóng cây, lá xào xạc.
Khi taxi rời khu phố, cửa tiệm lại được một chàng trai cao gầy đẩy ra.
Thiếu niên mặt búp bê Tống Dương Thanh ngẩng đầu, nụ cười "hoan nghênh quý khách" còn chưa kịp, đã nở nụ cười rạng rỡ.
Cậu ấy đặt cây đàn xuống, chạy ra: "Anh đến rồi à?"
Lục Tư Yến đưa túi đàn trong tay: "Đàn của Bách Duệ bị phồng, em sửa giúp."
"Ok luôn." Tống Dương Thanh nhận lấy, cười ranh mãnh: "Vừa rồi có mấy fan nữ của anh đến mua đàn đấy, có một chị siêu xinh, cao trắng, nếu anh đến sớm vài phút chắc gặp được rồi."
Lục Tư Yến liếc cậu ấy một cái, lạnh giọng: "Bài vở em ôn xong hết rồi?"
Tống Dương Thanh ho khan, ôm đàn chạy đi: "Ờ… để em sửa đàn cho anh Bách Duệ đây!"