Cho đến khi bọn họ tốt nghiệp, ngọn núi mang tên kỳ thi đại học cuối cùng cũng được dời khỏi đầu. Kỷ Tiễu như ý nguyện trở thành thủ khoa toàn tỉnh, thuận lợi vào được ngôi trường mà mình yêu thích.
Tạm thời không còn áp lực học hành, cô nghĩ nếu Lục Tư Vũ thật sự tỏ tình thì cô cũng có thể thử yêu cậu ấy một lần xem sao. Nhưng chờ mãi đến giờ, cô vẫn chưa nghe cậu ấy mở miệng lấy một câu.
Cái dĩa của Bàng Tiểu dừng lại bên miệng, ánh mắt dán chặt vào gương mặt xinh đẹp rực rỡ của Kỷ Tiễu, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Không thể nào, đã tốt nghiệp gần một tháng rồi mà sao cậu ấy còn chưa tỏ tình chứ?”
“Đúng đó, hai người còn đậu cùng một trường đại học, cũng đâu có chuyện yêu xa gì gây cản trở. Hôm đó ở KTV, tớ còn tưởng cậu ấy sắp tỏ tình với cậu rồi cơ.” Đường Tư Ngôn ngồi bên trái cũng phụ họa, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Rốt cuộc cậu ấy đang chần chừ cái gì vậy trời?”
Nghe Đường Tư Ngôn nhắc đến, Kỷ Tiễu lại bất giác nhớ lại cảnh hôm đó.
Hôm đó là buổi liên hoan tốt nghiệp. Gần nửa đêm, bữa tiệc cũng sắp tàn. Lúc lớp phó vừa tỏ tình thành công với ủy viên văn nghệ, cả lớp lập tức reo hò, hùa nhau trêu chọc Kỷ Tiễu và Lục Tư Vũ.
Lúc ấy, Lục Tư Vũ ngồi ngay bên cạnh cô. Không biết có phải uống chút rượu hay không mà giữa tiếng hò reo ầm ĩ, khi quay nhìn sang cô, vành tai cậu ấy đỏ bừng. Cậu ấy khẽ gọi tên cô giọng trầm thấp: “Tiễu Tiễu.”
Cậu ấy dừng lại một lát, tiếng ồn ào xung quanh cũng dần lắng xuống. Trong khoảng lặng ấy, Kỷ Tiễu bỗng thấy hơi bối rối, tim đập lỡ mất vài nhịp.
Một giây.
Hai giây.
“Cũng từng có vài cơ hội tốt…”
Trong phòng bỗng vang lên một tiếng hát thảm thiết, chẳng khác nào ma kêu quỷ khóc, phá tan bầu không khí.
Kỷ Tiễu cùng mọi người đồng loạt quay sang thì thấy một cậu bạn trong lớp tên Trác Phi Dương đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, vừa say mèm vừa hát hò loạn xạ, câu trước chẳng ăn nhập gì với câu sau.
“Có lẽ vì tôi phóng đãng, khiến người ta bất an..."
Khi cô quay lại thì Lục Tư Vũ đã thôi không nhìn cô nữa.
“Vừa rồi cậu định nói gì với tớ thế?” Kỷ Tiễu khẽ hỏi.
Lục Tư Vũ chỉ khẽ đẩy ly nước qua trước mặt cô: “Không có gì, chỉ muốn hỏi cậu có khát không thôi.”
***
“Biết đâu được.” Kỷ Tiễu nén lại ký ức, ngả người xuống sofa phía sau. Mái tóc búi củ tỏi vì sợ nóng lập tức bị đè bẹp. Cô khẽ than: “Phiền chết đi được.”
Bàng Tiểu tức tối xiên một miếng dưa vàng: “Cái tên Trác Phi Dương hôm đó rảnh rỗi sinh nông nổi, uống say bí tỉ rồi hát hò như điên. Nếu không phải cậu ta chen ngang, biết đâu giờ hai cậu đã thành một đôi rồi.”
Kỷ Tiễu ngả đầu lên sofa, ánh mắt vô định nhìn trần nhà. Chiếc đèn chùm kim loại đa giác rỗng là do cô tự tay chọn lúc trước, ánh sáng hắt xuống hơi chói mắt, giờ đây lại càng khiến người ta khó chịu.
Cô đột nhiên nói: “Có khi nào là cậu ấy ngại ngùng không? Hay là thôi, để tớ chủ động tỏ tình luôn cho rồi.”
Động tác gắp hoa quả của Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn đồng loạt khựng lại. Hai cô nàng lập tức quay sang nhìn cô với vẻ đầy ngạc nhiên, rồi gần như đồng thanh hô lên: “Cậu nói cái gì cơ?”
Kỷ Tiễu ngồi thẳng dậy, khoanh chân ngay ngắn: “Tớ nói, hay là thôi, để tớ chủ động tỏ tình cho xong.”
Cảm giác này thật sự quá phiền, giống như nghe thấy tiếng một chiếc ủng từ tầng trên rơi xuống, biết chắc chắn chiếc còn lại cũng sẽ rơi nhưng chờ mãi lại chẳng thấy tiếng động nào. Cái cảm giác chờ đợi ấy đúng là bào mòn tâm trạng con người.
Hoặc là thẳng thắn đến với nhau, hoặc là dứt khoát cắt đứt chứ cứ lưng chừng thế này thì rất mệt mỏi.
“Cũng được đó.” Sau khi hoàn hồn, Bàng Tiểu lại thấy đề nghị này cũng không phải không thể: “Dù sao thì giữa hai cậu chỉ cách đúng một lớp giấy mỏng như cánh ve, ai xé mà chẳng thế.”
Kỷ Tiễu chống khuỷu tay lên bàn trà, hai tay ôm mặt, khổ não nói: “Nhưng mà, tớ phải tỏ tình với cậu ấy kiểu gì đây?”
Từ nhỏ đến lớn, cô vốn xinh đẹp nên lúc nào cũng chỉ có con trai tỏ tình với cô, chứ cô thì chưa bao giờ chủ động tỏ tình với ai cả.
Trên TV, chẳng hiểu sao nam nữ chính lại bất ngờ hôn nhau, Bàng Tiểu chợt lóe lên một ý tưởng: “Hay là hôm sinh nhật cậu ấy, cậu hôn cậu ấy một cái đi. Sau khi ước nguyện thì kiểu gì cũng phải tắt đèn, cậu tranh thủ lúc đó mà ra tay.”
Kỷ Tiễu ngẩn người, mắt nhìn về phía màn hình: “… Thế này có hơi liều quá không?"
“Có gì mà không ổn.” Bàng Tiểu phản bác ngay: “Hồi đó, Lục Tư Vũ tặng cậu chai nước ngọt với bông hồng gấp bằng giấy, vốn dĩ đã là tỏ tình rồi, chỉ là chưa nói trắng ra thôi. Với lại, lúc cả lớp trêu chọc hai cậu là một đôi, cậu ấy cũng có phủ nhận bao gipwf đâu."
Đường Tư Ngôn cũng phụ họa: “Với lại cậu sĩ diện thế, lỡ đâu, không, là một phần triệu cơ hội thôi nhé, Lục Tư Vũ theo đuổi cậu ba năm, chẳng hiểu sao đến lúc này lại thật sự đổi ý thì cậu còn có thể vin vào cớ là do bọn tớ vô tình xô cậu một cái. Thế cũng coi như có đường lui.”
Kỷ Tiễu nghe đến nửa đầu câu thì còn bị giả thuyết kia của Đường Tư Ngôn làm cho tức giận, nhưng nghe nửa sau thì lại thấy cũng có lý: “Ừ nhỉ, cũng đúng.”
Dù sao thì cô chủ động tỏ tình đã là cho cậu ấy thể diện lớn nhất rồi. Nếu lỡ thất bại thì cô thật sự mất mặt chịu không nổi.
“Thất bại thì chắc chắn không có đâu.” Bàng Tiểu vừa ăn dưa vừa cười hì hì nhìn Kỷ Tiễu: “Chiều nay, người nào đó còn chạy đi hỏi bọn tớ xem cậu gần đây có sở thích gì mới mà cậu ấy chưa biết không, để cậu ấy trang trí tiệc sinh nhật theo đúng phong cách cậu thích nhất kìa.”
Kỷ Tiễu ngạc nhiên chớp mắt: “Có chuyện này sao? Sao tớ không biết gì hết?”
“Cậu ấy muốn tạo bất ngờ cho cậu mà.” Đường Tư Ngôn nói.
Kỷ Tiễu đưa ngón tay khẽ chọc chọc hộp trái cây trên bàn trà. Ba năm cấp ba, đúng là Lục Tư Vũ đối xử với cô tốt đến mức không có chỗ chê.
Cô vốn không phải kiểu người thích dây dưa nên chỉ do dự vài giây rồi lập tức gật đầu hạ quyết tâm: “Được, vậy thì cứ quyết định thế đi.”