Chương 9.1: The Queen of Hearts

Sau khi trở về từ homestay, kỳ nghỉ hè chỉ còn lại vài ngày. Kỷ Tiễu không còn chủ động liên lạc với Lục Tư Vũ.

Còn Lục Tư Vũ thì vẫn như thường lệ nhắn tin với cô trên WeChat, cũng như thường lệ… hoàn toàn không nhắc đến chuyện tỏ tình.

Kỷ Tiễu ở nhà nghỉ ngơi vài hôm, rất nhanh đã đến ngày khai giảng chính thức của trường đại học.

Thư Lam và Kỷ Tồn Viễn cùng cô bay đến Bắc Thành, đi cùng cô làm thủ tục nhập học, sắp xếp chỗ ở. Sau đó họ lại ở lại Bắc Thành thêm một đêm nữa rồi Kỷ Tồn Viễn mới quay về Nam Thành, còn Thư Lam thì ở lại thêm vài ngày vì có công việc ở đây.

Nhưng Kỷ Tiễu cũng chẳng có thời gian gặp mẹ vì rất nhanh cô đã bước vào giai đoạn huấn luyện quân sự khắc nghiệt.

Ngày nào cũng phải đứng dưới nắng chang chang, dù Kỷ Tiễu mỗi ngày đều bôi mấy lớp kem chống nắng vẫn bị đen đi ít nhiều. May là da cô vốn dễ trắng lại, chỉ cần không bị cháy nắng thì không sao.

Buổi chiều ngày cuối cùng của huấn luyện là buổi biểu diễn tổng kết, buổi sáng vẫn tiếp tục tập luyện.

Hôm đó nắng gắt đến mức có thể thiêu người. Giữa buổi nghỉ giải lao, Kỷ Tiễu ngồi xuống đất, nóng đến nỗi cảm giác như mông sắp bị bỏng. Chai nước đặt bên cạnh cũng bị phơi nóng, chẳng giúp gì được cho cơn khát.

Cô chống khuỷu tay lên đầu gối, tay kia chống cằm, bên cạnh mấy bạn cùng phòng đang tám chuyện mà cô chẳng còn sức để chen vào, chỉ yếu ớt nghịch nghịch ngọn cỏ xanh non bị nắng hun bên cạnh. Cỏ còn có sức sống hơn cô.

Nghịch chán, cô ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy một nam sinh của khoa kỹ thuật đang đi về phía cô. Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng về phía này.

Thấy cô bất ngờ ngẩng đầu, ánh nhìn của cậu ta vội lảng đi rồi chẳng bao lâu sau lại đỏ mặt quay lại.

Ngay giây tiếp theo, tầm nhìn của Kỷ Tiễu bị che khuất bởi một chai nước khoáng. Trên thân chai đọng đầy giọt nước, hơi lạnh tỏa ra mát rượi. Sau đó có người ngồi xuống cạnh cô.

Chỉ cần nhìn bàn tay ấy, Kỷ Tiễu đã biết người đến là ai. Cô nhận lấy chai nước lạnh, vặn nắp rồi uống nửa chai, cảm giác như cả người sống lại được một nửa. Sau đó mới quay đầu hỏi: "Sao cậu lại đến đây? Còn rảnh đi mua nước nữa à?"

"Giúp huấn luyện viên làm chút việc nhỏ, tiện thể xin nghỉ ít phút qua đây thăm cậu." Lục Tư Vũ vừa nói vừa đưa thêm cho cô tờ khăn giấy, giọng dịu dàng: "Cố chịu thêm hôm nay nữa là xong rồi, lau mồ hôi đi nhé?"

Lục Tư Vũ không phải lần đầu đến tìm cô. Cậu ấy đến nhiều lần rồi, vẫn luôn tốt với cô như trước.

Nhưng khi bạn cùng lớp trêu chọc, Kỷ Tiễu đã không còn mặc định như trước nữa mà sẽ giải thích rằng chỉ là bạn học thời cấp ba.

Cậu nam sinh của khoa kỹ thuật kia đành cụp mắt, lặng lẽ quay về khu nghỉ của mình.

Kỷ Tiễu không nhận khăn giấy, mà khẽ gọi: "Lục Tư Vũ, sau này cậu đừng đến tìm tớ thường xuyên như vậy nữa."

Tay Lục Tư Vũ khựng lại giữa không trung: "Vì sao?"

Kỷ Tiễu hỏi lại: "Cậu có thấy cậu con trai vừa rồi không? Cậu ấy có lẽ muốn xin WeChat của tớ."

Lục Tư Vũ thu tay lại, nắm chặt tờ khăn giấy trong lòng bàn tay: "Cậu muốn cho à?"

"Không muốn." Kỷ Tiễu lắc đầu: "Tớ đâu quen cậu ta."

Lục Tư Vũ như thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng mà không muốn cho cậu ta, không có nghĩa là sau này tớ sẽ không cho người khác." Cô nhìn cậu ấy, ánh mắt bình thản mà thẳng thắn: "Cậu cứ thường xuyên đến tìm tớ như vậy, sẽ ảnh hưởng đến việc tớ tìm bạn trai đấy."

Ánh mắt Lục Tư Vũ hơi lóe lên, nhưng giọng cậu ấy vẫn dịu dàng: "Nếu chỉ vì vậy mà ảnh hưởng, thì chứng tỏ người đó cũng chẳng thật lòng với cậu."

Chai nước lạnh trong tay dần truyền hơi mát lên lòng bàn tay, Kỷ Tiễu cảm thấy luồng lạnh ấy lan dần đến tận tim.

Cô chậm rãi gật đầu: "Cậu nói đúng. Vậy thì tớ sẽ chọn người thật lòng hơn."

Lục Tư Vũ nhìn cô như muốn nói điều gì đó. Nhưng chưa kịp mở miệng, tiếng huấn luyện viên đã vang lên gọi tập hợp.

Cô không đợi nữa, đặt chai nước sang bên rồi đứng dậy nói: "Cậu về đi." Nói xong, cô cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về hàng ngũ.

Cô không nói đùa. Sau khi tốt nghiệp, Kỷ Tiễu từng nghĩ có lẽ Lục Tư Vũ không tỏ tình là vì cậu ấy ngại.

Cô cũng nghĩ dù sao cô cũng có cảm tình với cậu ấy thì để cô chủ động cũng được. Không ngờ đêm đó lại xảy ra một chuyện "dở khóc dở cười".

Nhưng bây giờ nghĩ lại, cô thấy còn may vì có chuyện đó. Đã hơn ba tháng kể từ khi tốt nghiệp, cô từng ám chỉ, từng nói thẳng nhưng Lục Tư Vũ dường như luôn giả vờ không hiểu.

Ngay cả hôm đó, nếu cô có "hôn trộm" thành công, e là cũng chưa chắc có thể tỏ tình thành công.

Kỷ Tiễu không biết rốt cuộc Lục Tư Vũ nghĩ gì, có thể là không thích cô đủ nhiều, hoặc có điều gì đó ngăn cản.

Nhưng cô cũng chẳng buồn đoán nữa. Người muốn theo đuổi cô có thể xếp hàng từ Bắc Thành đến Nam Thành. Cô đâu nhất thiết phải là Lục Tư Vũ.

***

Sau huấn luyện quân sự, Kỷ Tiễu chính thức bắt đầu cuộc sống đại học. Ký túc xá cô ở là phòng bốn người tiêu chuẩn. Ba người bạn cùng phòng thì một người bản địa Bắc Thành, một cô gái Đông Bắc và một cô gái miền Nam giống cô. Ba người đều dễ gần, hòa đồng.

Khoa của Kỷ Tiễu năm nhất chưa chia chuyên ngành. Nếu không có gì thay đổi thì sau này cô cũng sẽ giống như Thư Lam, trở thành nhϊếp ảnh gia.

Khi chọn môn, cô chọn theo sở thích, học thêm kiến thức không bao giờ là thừa. Các môn học không khó với cô. Khó nhất là… lớp lúc 8 giờ sáng.

Kỷ Tiễu vốn thích ngủ nướng. Sau kỳ nghỉ hè phóng túng, thói quen dậy sớm hồi cấp ba đã bị phá vỡ hoàn toàn, huấn luyện quân sự nửa tháng cũng không chỉnh lại được. Mỗi lần phải dậy sớm, cô đều thấy như bị tra tấn.