Chương 8.2: Nhìn linh tinh cái gì đấy

Vừa về đến phòng, Kỷ Tiễu liền thấy Bàng Tiểu chớp mắt đầy ý nghĩa với cô: "Đi lâu vậy, hai người làm gì thế?"

Kỷ Tiễu cởi dép, ngã lên giường: "Không có gì cả."

Đường Tư Ngôn thấy sắc mặt cô không ổn bèn hỏi: "Sao thế, cãi nhau với Lục Tư Vũ à?"

Kỷ Tiễu lắc đầu, đôi khi cô thà cãi nhau với cậu ấy còn hơn cái kiểu mối quan hệ mập mờ, chẳng tiến chẳng lùi như bây giờ.

"Xem phim tiếp đi."

Thấy cô không muốn nói, Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn cũng không hỏi thêm, lại bấm phát lại bộ phim.

Có lẽ vì buổi tối chơi kịch bản sát nhân chưa đã, trước khi ngủ lại xem thêm một bộ phim cùng thể loại nên đêm đó Kỷ Tiễu mơ toàn chuyện liên quan.

Lúc thì mơ mình bị cuốn vào trong phim, cùng mọi người phân tích hung thủ. Lúc lại mơ rằng đêm qua không bị mất điện, cô tìm ra mấy manh mối then chốt trong trò chơi kịch bản, từng cái một bác bỏ hết lời biện giải của Lục Tư Yến.

Kỷ Tiễu vốn là người ham ngủ, sáng hôm sau lại ngủ đến tận mười giờ mới tỉnh.

Bữa sáng của homestay chỉ phục vụ theo giờ, may mà Đường Tư Ngôn có mang phần về cho cô.

Ăn xong sandwich, Kỷ Tiễu ngồi trên chiếc ghế đối diện cuối giường, ngậm ống hút uống sữa, trong lòng vẫn còn vương vấn vụ kịch bản hôm qua chưa chơi xong.

Cô quay sang Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn: "À đúng rồi, hai cậu có bàn với họ chưa, hôm nay mình chơi tiếp kịch bản lúc nào?"

"Chơi không được nữa rồi." Bàng Tiểu trông đầy tiếc nuối: "Các anh Lục đi sớm rồi."

Kỷ Tiễu sững người: "Hả? Họ đi rồi à?"

Cô còn định như trong mơ, tìm ra bằng chứng quan trọng rồi ném thẳng vào mặt Lục Tư Yến xem anh còn dám ra vẻ không.

"Tại sao vậy?"

Bàng Tiểu lắc đầu: "Không biết, hình như có việc gì đó, bà chủ không nói, cậu tò mò thì đi hỏi Lục Tư Vũ đi."

Kỷ Tiễu bĩu môi: "Hỏi cậu ấy làm gì."

Cô cảm thấy với cái kiểu quan hệ lạnh nhạt giữa hai anh em họ, tám phần mười là Lục Tư Vũ cũng chẳng biết gì.

Bàng Tiểu nghiêng đầu nhìn cô: "Thật không cãi nhau à?"

"Không." Kỷ Tiễu lại lắc đầu.

Bàng Tiểu biết mối quan hệ giữa cô và Lục Tư Vũ hơi phức tạp, mà nói ra cũng chẳng rõ ràng được nên thôi không hỏi nữa.

Cô ấy nằm xuống giường, thở dài một hơi: "Haiz… Lần sau không biết bao giờ mới lại gặp được đàn anh Lục và anh chàng ca sĩ chính đẹp trai trong nhóm đó nữa. Còn cậu, Tiễu Tiễu, cậu học cùng trường đại học với đàn anh Lục, chắc sau này vẫn còn hay gặp thôi."

Kỷ Tiễu khẽ hừ một tiếng: "Tớ gặp anh ta làm gì."

"Tiễu Tiễu." Bàng Tiểu bỗng ngồi bật dậy, gọi cô một tiếng: "Có chuyện này tớ muốn hỏi cậu lâu rồi."

Kỷ Tiễu: "Chuyện gì?"

Bàng Tiểu nhìn cô: "Tớ cảm giác cậu có hơi có thành kiến với đàn anh Lục."

Kỷ Tiễu: "…"

Thật ra ngoài chuyện vô tình hôn phải Lục Tư Yến, còn có hai việc khác liên quan đến anh, cô chưa từng kể cho Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn nghe.

Một lần là ngay đầu năm lớp 10. Hôm đó học thể dục, sau khi cho tự do hoạt động thì Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn đi đánh cầu lông. Kỷ Tiễu không thích vận động dễ ra mồ hôi nên định tìm chỗ mát lười biếng. Khi đi ngang phòng dụng cụ, cô chợt nghe thấy giọng một nam sinh lạ.

"Lục Tư Yến, đàn em lớp 10 xinh cực, họ Kỷ đó, tiết này họ cũng học thể dục, lát nữa qua xem không?"

Yên lặng một giây, rồi giọng nói khác thấp hơn vang lên, lạnh nhạt: "Không hứng thú, thích thì tự đi mà xem."

Một lần khác cũng là trong tiết thể dục tự do. Kỷ Tiễu bị một con mèo hoang thu hút nên đuổi theo nó đến tận bức tường phía sau nhà thể chất, không tìm thấy mèo lại vô tình thấy "cảnh vượt tường" của một vị đàn anh nổi tiếng.

Hôm đó nắng rực rỡ, ánh sáng mặt trời phủ lên người chàng trai cao gầy kia một lớp viền vàng nhạt. Anh nhảy từ tường xuống, động tác dứt khoát và linh hoạt.

Người theo sau anh có vẻ không quen nên động tác vượt tường vụng về, suýt ngã sõng soài.

Vị đàn anh họ Lục kia chẳng hề có chút tình bạn, khóe môi khẽ nhếch cười lười nhác đầy chế giễu: "Không cần hành đại lễ với tôi thế đâu."

Bạn anh có vẻ đã quen với cái kiểu "mất nết" đó, chẳng buồn để ý mà chỉ đứng dậy phủi quần.

Kỷ Tiễu đứng ở góc khuất tìm mèo, hai người họ không ai phát hiện ra cô. Người bạn kia vỗ vỗ quần rồi đổi chủ đề: "Nghe nói trưa qua cậu gặp Kỷ Tiễu rồi hả? Thế nào, tớ có nói quá không, đôi mắt đó đẹp chứ?"

Lục Tư Yến đã quay người đi về hướng ngược lại. Nắng kéo bóng anh dài ra trên mặt đất.

"Đẹp gì mà đẹp." Giọng anh nhàn nhạt: "Tôi thấy giống mù thì có."

Hai chuyện đó đã qua lâu rồi, lâu đến nỗi nếu không phải thường nghe Bàng Tiểu nhắc đến Lục Tư Yến, có lẽ cô đã quên sạch…

Quên cái quỷ gì chứ!

Từ bé đến giờ, Kỷ Tiễu chỉ từng nghe người ta khen mắt mình đẹp, chưa từng bị ai nói là "trông như mù", mà người dám nói chỉ có mỗi Lục Tư Yến!

Lục Tư Yến mới là đồ mù ấy!

Chỉ là Kỷ Tiễu không ngờ, sau khi tốt nghiệp gặp lại, lại xảy ra một vụ hiểu lầm như thế, khiến cho giờ mỗi lần đối mặt anh, ngoài ngượng ngùng, cô còn thấy hơi áy náy.

Kỷ Tiễu nhớ đến câu "đàn em Kỷ" mà anh nói tối qua, chợt lại nhớ ra một chuyện khác.

Chắc là xảy ra giữa hai lần "vô tình nghe lén" kia, thời gian cụ thể cô không nhớ, chỉ nhớ là trước một buổi tự học tối nào đó.

Khi ấy, cô gặp phải một bài toán vượt chương trình trong sách bài tập ngoài, không đợi đến khi tự học mới hỏi thầy mà ôm sách đi tìm thầy Toán đang trực trong văn phòng.

Vừa vào cửa, cô thấy trong phòng còn có người khác. Cậu con trai có gương mặt nổi bật ngồi đối diện thầy dạy Toán, không mặc đồng phục trắng đen của trường mà cả người toàn là đồ đen. Đôi chân dài bọc trong chiếc quần công sở tối màu duỗi ra lười biếng, tay phải cầm bút xoay nhàn nhã, dáng vẻ tùy tiện như đang ở nhà mình.

Có lẽ nghe thấy tiếng động, Lục Tư Yến ngẩng đầu lên. Ánh mắt Kỷ Tiễu vô tình chạm vào đôi mắt đào hoa đó.

Cô vẫn còn nhớ câu "không hứng thú" anh nói trước đó. Nói như thể cô có ý gì với anh không bằng.

Kỷ Tiễu lạnh nhạt dời mắt, ôm sách đi đến bên thầy dạy Toán: "Thầy ơi, em có một bài không hiểu, phiền thầy chỉ giúp em với."

Thầy dạy Toán nhìn quyển bài tập cô đặt xuống, giây sau bỗng ôm bụng đứng dậy, mặt nhăn nhó: "Thầy đi vệ sinh chút, đợi lát…"

Ông ấy ngẩng đầu, vô tình thấy người đối diện, đổi giọng ngay: "Lục Tư Yến, em giúp thầy giảng cho đàn em đi." Nói xong liền ôm bụng chạy vội ra ngoài.

Giờ tự học, các thầy cô không trực đều đã về, trong văn phòng chỉ còn lại cô và Lục Tư Yến.

Cậu con trai đối diện hơi ngẩng đầu, cằm khẽ hất lên: "Qua đây, bài nào không hiểu."

Kỷ Tiễu vốn khó chịu với cái dáng vẻ ngạo mạn của anh, theo bản năng không muốn nhờ, cứ cảm thấy nếu hỏi thì như mình thua thiệt vậy. Cô quên mất anh học trên mình hai khóa, việc anh biết mà cô không biết là chuyện bình thường.

"Không cần, em nghĩ ra rồi."

Lục Tư Yến khựng một chút, không biểu cảm gật đầu: "Thế thì qua đây giảng lại cho tôi nghe."

"?"

Kỷ Tiễu cạn lời: "Em giảng cho anh làm gì?"

"Thầy dạy Toán nhờ tôi, tôi phải có trách nhiệm đến cùng với đàn em chứ. Em không nói, sao tôi biết là em thật sự hiểu hay chỉ giả vờ." Giọng anh vừa kiêu ngạo vừa cợt nhả: "Hay là em sợ tôi?"

Kỷ Tiễu từ nhỏ đến giờ chưa từng sợ ai.

"Sợ anh cái gì."

"Không sợ thì qua đây."

Kỷ Tiễu cầm sách đi đến. Vừa đến bàn làm việc, ánh mắt cô vô tình lướt qua tờ giấy trước mặt anh.

Chỉ kịp nhìn thấy ba chữ "bản kiểm điểm" viết nguệch ngoạc trên đầu thì tờ giấy đã bị bàn tay thon dài kia úp xuống.

"Nhìn linh tinh gì đó." Giọng Lục Tư Yến nhàn nhạt vang lên.

Kỷ Tiễu: "Ai nhìn linh tinh, bản kiểm điểm có gì hay đâu."

"Bản kiểm điểm thì sao?" Lục Tư Yến cười ngạo mạn: "Tôi viết bản kiểm điểm vẫn có thể đọc diễn văn chào tân sinh viên như thường."

"…"

"Tiễu Tiễu." Đường Tư Ngôn gọi cô một tiếng: "Cậu lại ngẩn người gì thế?"

Kỷ Tiễu hoàn hồn.

"Không có gì." Cô khẽ bĩu môi: "Tớ làm gì có ý kiến gì với anh ta, tớ với anh ta vốn chẳng quen."

Bàng Tiểu nghe vậy gật đầu: "Hình như cũng đúng."

Kỷ Tiễu tâm trạng sa sút, vốn định buổi sáng ra ngoài chụp vài tấm ảnh, cuối cùng cũng chẳng đi nữa.

Hôm đó homestay cũng không có thêm khách mới. Cuối cùng, ba người họ chỉ có thể cùng một sinh viên tình nguyện của homestay chơi một ván tám người kịch bản sát nhân.

Quyển kịch bản của bà chủ viết cũng khá, tuy có vài lỗi nhỏ nhưng logic vẫn chặt chẽ.

Điều này càng khiến Kỷ Tiễu tiếc nuối vì chưa chơi xong ván mười hai người kia.

Đến sáng hôm sau, khi làm thủ tục trả phòng, bà chủ trả lại khoản giảm giá vì bị mất điện, Kỷ Tiễu chống tay lên bàn, gọi bà chủ một tiếng:

"Phần của em không cần trả đâu, chị tiết lộ cho em một chút được không?"

"Tiết lộ gì cơ?" Bà chủ hỏi.

"Chính là cái kịch bản mười hai người hôm kia đó, rốt cuộc hung thủ là ai ạ?"

"À cái đó à, vốn dĩ là do bên tôi sự cố mới khiến các em chưa chơi xong, tiền tôi vẫn trả lại, còn hung thủ thì…" Bà chủ mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cô lại gần: "Lại đây, dù sao mấy người khác không hỏi, chị nói nhỏ cho em biết."

Kỷ Tiễu ghé sát lại. Bà chủ nhỏ giọng nói bên tai cô: "Chính là cậu luật sư mà anh trai bạn học cháu rút trúng vai đấy."

Kỷ Tiễu: "…"

Cô biết ngay mà!