Chương 8.1: Nhìn linh tinh cái gì đấy

Lục Tư Yến đi dọc qua mấy phòng ở tầng ba, xuống cầu thang, quả nhiên gặp hai người kia ở chỗ rẽ tầng hai.

Bách Nghiên nhìn thấy anh thì đôi mắt lập tức sáng rực: "Anh Tư Yến, anh ở đây…"

Cô ta còn chưa nói hết câu thì lời chợt nghẹn lại, như chợt nhận ra điều gì đó. Ánh sáng vui mừng trong mắt lập tức biến thành thất vọng: "Anh ở tầng ba, chắc chắn nghe thấy em gọi, anh cố tình trốn em đúng không?"

Lục Tư Yến đứng trên bậc thang cuối cùng. Anh vốn chẳng có hứng thú gì với Bách Nghiên, nghe vậy cũng không phủ nhận, chỉ nhàn nhạt đáp: "Ừ, nên đừng phí thời gian ở chỗ tôi nữa."

Con gái dù sao cũng mỏng manh, Bách Nghiên đỏ mắt, quay đầu chạy xuống tầng một.

Lúc này Lục Tư Vũ mới lên tiếng gọi anh: "Anh."

Cậu ấy hơi ngẩng đầu. Lục Tư Yến vốn cao hơn cậu ấy vài phân, lại đang đứng trên bậc cao hơn, nên Lục Tư Vũ phải hơi ngước mắt mới có thể nhìn thẳng anh: "Anh có thấy Kỷ Tiễu không?"

Lục Tư Yến mặt không cảm xúc, chỉ hơi gật cằm về phía dưới: "Hình như gặp ở tầng một rồi thì phải."

"Vậy à." Lục Tư Vũ dường như cũng không nghi ngờ gì: "Thế để em xuống tìm cô ấy."

Lục Tư Yến khẽ "ừ".

Hai anh em cùng xoay người, một người đi lên, một người đi xuống.

Vừa bước hai bậc, Lục Tư Vũ lại gọi: "Anh."

Lục Tư Yến dừng bước. Hai người đối diện nhau qua tay vịn cầu thang, trong mắt cả hai đều không có cảm xúc gì.

Lục Tư Vũ chậm rãi nói: "Quên chưa nói, quản trò bảo mạch điện gặp trục trặc, mọi người tập trung ở tầng một. Nếu anh lên tầng ba để tiếp tục tìm manh mối thì tạm thời đừng đi."

Lục Tư Yến thu lại ánh mắt, tiếp tục bước lên, đi thêm hai bậc mới hờ hững đáp: "Anh để quên đồ."

***

Kỷ Tiễu đợi trong phòng một lúc. Không biết có phải mọi người đều xuống tầng dưới hỏi chuyện không, mà tầng ba yên tĩnh đến lạ.

Cô đợi đến sốt ruột, không nhịn được thò đầu ra cửa ngó thử. Đúng lúc ấy, Lục Tư Yến xuất hiện ở đầu cầu thang.

Thấy cô ló ra, chàng trai với dáng người cao gầy khẽ dừng bước, giơ tay ra hiệu.

Là ý nói đã an toàn rồi chăng?

Kỷ Tiễu đi ra, đến gần anh, không nhịn được nhỏ giọng trách: "Sao anh lâu thế."

Cô cảm giác như đã đợi anh cả buổi.

Lục Tư Yến nghiêng đầu liếc cô: "Em yêu cầu cũng nhiều đấy."

"Nếu không phải vì giúp anh, tôi đâu phải lén lút như thế này. Có ai lại nói chuyện với ân nhân như anh không?" Kỷ Tiễu vẫn cứng miệng, nói xong còn cố bắt chước anh, liếc lại một cái.

Nhưng người này thật sự cao quá. Cô đoán anh chắc phải gần mét chín. Cô phải ngẩng đầu nhìn, cảm giác khí thế tự nhiên yếu hơn hẳn.

Khó chịu thật.

Khóe môi Lục Tư Yến hơi cong: "Gặp họ dưới tầng rồi."

"Hả?" Kỷ Tiễu giật mình, dừng bước đột ngột.

Cô vốn đã đến sát cầu thang, vừa dừng lại thì thân thể hơi nghiêng về trước. Lục Tư Yến phản ứng nhanh, đưa tay kéo cô lại.

Anh kéo nhanh, buông cũng nhanh. Kỷ Tiễu còn chưa kịp thấy ngượng, chỉ tập trung vào lời anh nói khi nãy.

"Anh gặp họ ở đâu?"

"Tầng hai, chỗ cầu thang." Anh hơi hất cằm về phía dưới.

Đôi mắt đào hoa của Kỷ Tiễu khẽ mở to: "Bách Nghiên thấy anh từ tầng ba xuống à? Thế chẳng phải cô ta biết anh đang trốn cô ta sao? Cô ta phản ứng sao?"

"Thế nào?" Lục Tư Yến nheo mắt nhìn cô, giọng vẫn mang vẻ kiêu ngạo: "Ân nhân còn muốn xen vào chuyện riêng của tôi à?"

Kỷ Tiễu: "…"

Ai thèm xen chuyện riêng của anh chứ, cô chỉ buột miệng hỏi thôi mà.

Kỷ Tiễu hừ nhẹ một tiếng: "Ai thèm xen vào chuyện của anh."

Bây giờ điện đã sáng lại, cô với anh đứng riêng một chỗ có chút gượng gạo, bèn phất tay: "Tôi xuống trước đây."

Nói rồi, cô chạy xuống mấy bậc, tà váy xếp ly đen nhẹ nhàng vẽ một đường cong xinh xắn phía sau.

Kỷ Tiễu chạy một mạch xuống tầng một, vừa ra khỏi cầu thang đã thấy Lục Tư Vũ từ phòng bếp đi ra.

Cô dừng chân, quay đầu nhìn lại, hình như Lục Tư Yến vẫn chưa xuống.

"Tiễu Tiễu."

Cô lại quay đầu.

Lục Tư Vũ thấy cô, ánh mắt sáng lên, lập tức bước tới: "Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi."

Kỷ Tiễu: "…"

Vì lần "tỏ tình" thất bại trong buổi sinh nhật lại còn vô tình hôn nhầm Lục Tư Yến, sau sinh nhật, Lục Tư Vũ vẫn luôn đối xử tốt với cô nhưng chưa từng tỏ tình lại nên Kỷ Tiễu phiền lòng, dạo này cũng không muốn nói chuyện với cậu ấy.

Nhưng vừa rồi rõ ràng là mất điện, Lục Tư Vũ còn cầm đèn pin đi tìm cô. Cô vì giúp Lục Tư Yến mà khiến cậu ấy tìm suông cả buổi, trong lòng hơi áy náy.

Lại sợ cậu ấy hỏi cô vừa rồi ở đâu, Kỷ Tiễu gãi tai, giả vờ hỏi trước: "Cậu tìm tớ làm gì vậy?"

Lục Tư Vũ nhìn cô, thấy vành tai trắng mịn bị cô vò đến đỏ hồng, ánh mắt khựng lại một giây rồi dời đi, đáp: "Mất điện, tớ sợ cậu ở một mình sẽ sợ."

Kỷ Tiễu định nói "có gì mà phải sợ", nhưng lại nhớ tới lúc nãy bị Lục Tư Yến dọa hết hồn, câu nói nghẹn lại giữa môi, cuối cùng chỉ nói: "Không có gì đáng sợ, cậu tìm tớ chỉ vì chuyện đó à?"

Lục Tư Vũ nhìn kỹ cô như đang xác nhận xem cô có bị dọa không. Ngoài việc bị Lục Tư Yến hù một trận, cô thật sự không sao nên để mặc cậu ấy quan sát.

Một lúc sau, Lục Tư Vũ mới cười khẽ: "Không sợ là tốt rồi. Còn nữa, quản trò bảo mọi người tập trung, hình như có trục trặc gì đó."

Kỷ Tiễu "ồ" một tiếng: "Thế đi thôi."

***

Đến chỗ tập trung, Kỷ Tiễu thấy cả bà chủ cũng đến.;Hai phút sau, Lục Tư Yến chậm rãi tới, khi đi ngang qua cô, ánh mắt anh không hề dừng lại một chút nào, như thể chuyện trên tầng vừa rồi chưa từng xảy ra.

Đợi mọi người có mặt đầy đủ, bà chủ thông báo một tin xấu…

Hệ thống điện quanh đây bị hỏng, tối nay không thể khôi phục. Nguồn điện hiện tại do máy phát của homestay cung cấp, nhưng năng lượng có hạn, mà điều hòa mùa hè tiêu hao điện rất lớn. Nếu cung cấp cho khu trò chơi của họ, khu nhà nghỉ chính sẽ không đủ điện.

Bà hỏi họ muốn tiếp tục chơi ở đây hay quay về nghỉ, dù chọn bên nào, đều có bồi thường tương ứng.

Trò chơi kịch bản có thể chơi tiếp vào ngày mai, còn mùa hè mà không có điện thì không ai ngủ nổi. Vì vậy, phần lớn mọi người đều chọn quay về nghỉ.

Cả nhóm đến hồ hởi, về thì cụt hứng, nhưng chuyện bất ngờ chẳng ai lường trước được, hơn nữa chủ nhà lại thân thiện, bồi thường chu đáo nên không ai khó chịu.

***

Về phòng, sợ điện yếu sẽ mất giữa đêm, Kỷ Tiễu và mấy người bạn không dám bật tivi.

Nhưng trò chơi kịch bản lúc nãy bị ngắt giữa chừng nên cả ba người đều thấy chưa đã, bèn lấy iPad ra, mở lại bộ phim kinh điển "Và rồi chẳng còn ai" phiên bản bão tuyết trong biệt thự của Agatha Christie xem lại.

Phim vừa chiếu được nửa tiếng, điện thoại của Kỷ Tiễu để bên cạnh reo lên. Cô cầm lên xem, thấy Vu Văn Tĩnh gửi tin nhắn:

[Lục Tư Vũ bị muỗi đốt mấy nốt, nếu cậu có thuốc thì mang sang giúp được không?]

Kỷ Tiễu đang tựa giữa Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn, cô xem điện thoại không hề giấu hai người, nên họ cũng đọc được.

Bàng Tiểu nghi ngờ: "Có muỗi à? Phòng mình hình như không có."

"Tớ có mang thuốc." Đường Tư Ngôn bấm tạm dừng phim: "Để tớ lấy."

Cô ấy lấy thuốc từ túi xách trên bàn, đưa cho Kỷ Tiễu: "Này, cậu mang sang cho cậu ấy đi."

Kỷ Tiễu liếc qua lọ thuốc, lại quay về nhìn iPad: "Tớ rảnh đâu mà mang, hơn nữa bị muỗi đốt sao không tự nhắn cho tớ."

"Thuốc để đây nhé, cậu không đi thì bọn tớ xem tiếp đấy." Đường Tư Ngôn vừa nói vừa đặt thuốc lên giường, định bấm tiếp phim.

Ngón tay cô sắp chạm vào màn hình thì Kỷ Tiễu hơi nghiêng iPad đi: "Thôi được, tớ tốt bụng đi một chuyến, đợi tớ về rồi xem tiếp."

Bàng Tiểu cười: "Còn tùy xem cậu đi bao lâu đấy."

Kỷ Tiễu trừng cô ấy một cái. Bàng Tiểu lè lưỡi làm mặt quỷ.

Phòng Lục Tư Vũ và Vu Văn Tĩnh ngay bên cạnh, Kỷ Tiễu gõ cửa, người mở là Vu Văn Tĩnh, Kỷ Tiễu vừa liếc đã thấy Lục Tư Vũ đang ngồi ở mép giường.

Hôm nay cậu ấy mặc quần dài màu xám, ống quần kéo lên quá đầu gối, chỗ đầu gối có một mảng bầm tím rõ ràng.

Thấy cô ở cửa, Lục Tư Vũ thoáng ngạc nhiên: "Tiếu Tiếu, sao cậu đến đây?" Vừa nói cậu ấy vừa vội kéo ống quần xuống.

Kỷ Tiễu vốn chỉ định đưa thuốc rồi về, nhưng giờ lại cau mày, bước vào phòng: "Đầu gối cậu sao thế?"

"Không sao đâu." Lục Tư Vũ cười trấn an: "Chỉ va nhẹ thôi."

Giọng Vu Văn Tĩnh vang lên bên cạnh: "Lúc mất điện, cậu ấy sợ cậu nhìn không rõ sẽ ngã, còn sợ cậu hoảng nên vội chạy đi mượn đèn pin của quản trò, kết quả tự mình ngã. Lại sợ cậu lo nên giả vờ không có chuyện gì, chẳng nói với cậu câu nào."

Nói xong, cậu ta chẳng để Lục Tư Vũ phản bác, đi thẳng ra ngoài: "Tớ qua chỗ Lư Tuấn ngồi chút." Còn tiện tay đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn lại hai người. Kỷ Tiễu thấy lòng mềm nhũn, đi đến trước mặt cậu ấy, khom người xuống: "Cho tớ xem nào."

"Không có gì để xem đâu." Lục Tư Vũ thấp giọng: "Đừng nghe cậu ấy nói quá, chỉ là va nhẹ thôi."

Kỷ Tiễu ngẩng đầu trừng cậu ấy: "Rốt cuộc có cho xem không?"

"Được được." Cậu ấy bất lực cười: "Cậu đừng giận."

Kỷ Tiễu: "Ai giận chứ."

Cậu ấy thuận miệng dỗ: "Ừ, cậu không giận."

Vừa nói, cậu ấy vừa kéo ống quần lên đến đầu gối. Kỷ Tiễu còn chưa nhìn rõ, cậu ấy lại vội kéo xuống.

Cô lập tức nói: "Không được kéo!"

Lục Tư Vũ dừng tay, bất đắc dĩ: "Thật chẳng có gì đáng xem."

Kỷ Tiễu nhìn mảng bầm tím kia, lòng vừa mềm vừa áy náy: "Cậu bôi thuốc chưa… À không, chắc phải chườm đá trước. Để tớ đi xin đá cho."

Cô vừa đứng dậy chưa kịp quay người, cổ tay phải đã bị cậu ấy nắm lại. Cô dừng bước, cúi nhìn bàn tay cậu ấy đang giữ cổ tay mình.

Lục Tư Vũ như bị bỏng, lập tức buông ra: "Không cần đi, tớ chườm rồi."

Có lẽ đúng thật, vì tay cậu ấy vừa nắm lấy cô vẫn còn lạnh. Khác hẳn anh trai học guitar, cậu ấy học piano nên đầu ngón tay mềm, không có vết chai.

Ánh mắt Kỷ Tiễu rơi xuống đầu gối cậu ấy một giây rồi chậm rãi ngước lên, thấy hai vành tai cậu ấy đều đỏ.

Ánh mắt họ chạm nhau, cô khẽ gọi: "Lục Tư Vũ."

Cậu ấy khẽ đáp: "Sao vậy?"

Kỷ Tiễu nhìn cậu ấy, nghiêm túc hỏi: "Cậu có gì muốn nói với tớ không?"

Lục Tư Vũ nhìn cô chăm chú, hơi chớp mắt, dường như nghi hoặc: "Nói gì cơ?"

Trái tim Kỷ Tiễu hơi chùng xuống: "Không có thì thôi. Nhớ lát nữa chườm đá lại lần nữa nhé, mai tớ xin thuốc cho cậu. Tớ về phòng trước đây."