Chương 7.2: Đêm trăng thanh gió lớn

Quả nhiên, khi rút trúng thẻ "cặp đôi", lại giống như lúc nãy trong phần chứng minh ngoại phạm, luôn khó tránh khỏi những câu thoại mập mờ như thế.

May mà, cũng giống khi nãy, Lục Tư Yến liền nói tiếp: "Em thấy trong ví tôi có ảnh bạn gái cũ, vừa hay chúng ta lại gặp nhau ở homestay, em sợ tôi nối lại tình xưa với cô ấy nên đã ra tay gϊếŧ người."

Kỷ Tiễu thật muốn nói rằng đàn ông đã có bạn gái mới mà còn giấu ảnh bạn gái cũ trong ví thì nên tránh xa cô, lại còn muốn cô vì anh mà gϊếŧ người?

Mơ đẹp thật đấy.

Nhưng từ "em" trong miệng Lục Tư Yến không phải nói về cô, mà là nói về Phương Tuyết Vi.

Lục Tư Yến chậm rãi nói tiếp: "Ngay cả mức độ cấp bách của động cơ gϊếŧ người, em cũng mạnh hơn tôi. Dù tôi thật sự muốn gϊếŧ cô ấy thì gϊếŧ lúc nào chẳng được, việc gì phải đợi đến khi cả đám người tụ lại mới ra tay?"

Kỷ Tiễu lại thấy anh nói… cũng có lý thật. Nhưng cô chưa quên, người trước mặt mình chính là kẻ từng trốn học cả đống tiết mà cuối cùng vẫn đậu vào đại học A như thần.

Trên bảng xử phạt của trường có bao nhiêu lần treo tên anh thì bảng danh dự bên cạnh lại càng nhiều hơn. Anh mà muốn biện giải cho bản thân, dễ như trở bàn tay.

Dù vậy, Kỷ Tiễu vẫn nghi ngờ anh nhất, tiếp tục nói: "Nhưng sáng nay, tôi đi cùng mọi người đến phòng xảy ra án mạng, người đến đầu tiên chính là anh."

"Đến đầu tiên thì sao?" Lục Tư Yến hỏi lại: "Không phải càng chứng minh tôi vô tội à? Cửa còn là do tôi đạp mở đấy."

Kỷ Tiễu phản bác: "Biết đâu anh cố tình dùng cách đó để khiến mọi người không nghi ngờ anh thì sao. Có khi cả cái phòng kín đó cũng là giả. Trong tiểu thuyết của Agatha có quyển mà hung thủ là người đến đầu tiên hiện trường, lừa mọi người rằng đó là phòng kín, nhưng thật ra cửa chưa hề khóa."

"Hiểu rồi, vậy tức là toàn bộ suy luận của em đều dựa vào tưởng tượng đúng không?" Lục Tư Yến dừng lại, rồi từng chữ một gọi cô: "Đàn, em, Tiễu."

Lần gần nhất cô nghe anh gọi mình là "đàn em", đã là từ hồi năm nhất cấp ba rồi.

Không biết có phải vì anh hơi cúi đầu xuống hay không mà Kỷ Tiễu cảm giác mấy từ đó gần như vang ngay sát bên tai cô.

Tai cô hơi tê dại, suy nghĩ cũng vô thức rẽ sang hướng khác. Thật ra giọng anh rất hay, không hiểu sao hồi đó không làm ca sĩ chính trong ban nhạc, lại chọn làm tay guitar.

Nhưng Kỷ Tiễu với anh vốn chẳng thân thiết, cũng chẳng định hỏi chuyện riêng tư. Cô vừa định nói "Tôi đang tìm chứng cứ mà, ai ngờ lại đột ngột mất điện", thì giây tiếp theo, đèn trong phòng đột nhiên sáng lên.

Rèm cửa không chắn sáng lắm, Kỷ Tiễu liền thấy rõ gương mặt chàng trai trước mặt.

Lục Tư Yến dựa vào khung cửa sổ, một tay chống khuỷu lên bệ, tay kia buông lơi tự nhiên, dáng vẻ lười biếng. Đường viền cằm của anh bị ánh sáng mờ nhạt khắc họa nên càng thêm sắc nét. Anh hơi cúi đầu, ánh mắt đào hoa nhìn cô, hiếm hoi mang chút ý cười. Mí mắt khẽ hạ, đuôi mắt hơi cong, ánh nhìn ấy thoáng như mang theo chút dịu dàng.

Nhưng Kỷ Tiễu biết rõ… không phải vậy. Bởi vì cô cũng là người có mắt đào hoa.

Trên mạng từng có một câu mô tả về người có mắt đào hoa…

"Nhìn cả con chó cũng như đang nhìn người mình thương."

Thế nên Kỷ Tiễu đoán có lẽ vì điều đó mà anh luôn cố tỏ ra lạnh nhạt, giữ một vẻ xa cách cao ngạo, để tránh gây hiểu lầm.

Cô bây giờ cũng ít khi cười với con trai. Người theo đuổi quá nhiều, đôi khi đúng là rất phiền.

Chỉ là lúc ở trong bóng tối thì không sao, nhưng khi đèn sáng lên, Kỷ Tiễu mới thấy khoảng cách giữa hai người thật sự quá gần.

Cô mất tự nhiên quay mặt đi rồi lùi lại một bước: "Có điện rồi, chúng ta ra ngoài thôi."

Có lẽ cũng biết ánh mắt mình dễ khiến người khác hiểu lầm, Lục Tư Yến khẽ hạ mí, nét cười nơi đáy mắt biến mất, trở lại dáng vẻ lạnh nhạt thường thấy.

Anh chỉ khẽ "ừ" một tiếng, giơ tay kéo rèm ra, sải bước đi ra ngoài.

Không khí dường như lại thông suốt, Kỷ Tiễu hít sâu một hơi rồi đi theo sau anh.

Khi gần tới cửa, cô bỗng gọi: "Khoan đã."

Lục Tư Yến dừng lại, quay đầu nhìn cô: "Còn chuyện gì?"

Kỷ Tiễu chợt nhớ đến việc Lục Tư Vũ và Bách Nghiên có thể vẫn còn ở ngoài đó, dù tiếng của họ đã biến mất được một lúc.

Cô hất cằm về phía cửa: "Hai người họ không biết đã xuống chưa, anh đi trước xem thử đi?"

Lục Tư Yến như bật cười vì lời cô: "Em bảo tôi đi dò đường cho em à?"

"Tất nhiên rồi." Kỷ Tiễu nói một cách đầy lý lẽ: "Vừa rồi nếu không phải vì giúp anh, tôi đâu phải trốn trong rèm lâu thế. Anh là đàn anh Lục, chắc anh hiểu đạo lý đền ơn đáp nghĩa chứ?"

Lục Tư Yến nhìn cô vài giây, lần này thật sự bật cười. Anh quay người, bóng lưng cao lớn phủ lên dáng người nhỏ nhắn của cô, giọng mang theo chút ý cười: "Được rồi, chờ ở đây."