Rèm cửa khép chặt cùng khe cửa sổ nhỏ tạo thành một khoảng không gian chật hẹp.
Phần lớn không khí trong lành bị ngăn ở bên ngoài, trong không gian này, Kỷ Tiễu lại càng ngửi thấy rõ mùi hương mát lạnh đặc trưng trên người anh.
Lục Tư Yến vừa mới giúp cô. Kỷ Tiễu nén sự bực tức, cũng hạ giọng xuống, dùng âm lượng nhỏ như hơi thở hỏi anh: "Anh làm gì vậy?"
Giọng Lục Tư Yến cũng thấp, gần như thì thầm: "Phiền phức."
Chỉ hai chữ, nhưng kỳ lạ là Kỷ Tiễu lại hiểu ngay ý anh.
Có lẽ vì cô cũng từng gặp tình huống tương tự. Cô đoán anh chắc muốn tránh Bách Nghiên, và cô cũng hiểu, anh không phải đang nói Bách Nghiên là người phiền phức.
Dù sao theo những gì cô quan sát trong ngày hôm nay, Lục Tư Yến chỉ là không mấy để tâm đến Bách Nghiên, thái độ tổng thể cũng không đến mức tệ. Khi Bách Nghiên muốn đổi thẻ nhân vật với anh, anh cũng không thẳng thừng từ chối trước mặt mọi người, coi như là giữ thể diện cho cô gái ấy.
Anh chỉ cảm thấy việc ứng phó với sự theo đuổi của Bách Nghiên thật phiền phức.
Bạn của người thân, hoặc người thân của bạn, kiểu theo đuổi này là khó xử lý nhất. Không thể cự tuyệt nhẹ nhàng, cũng không thể từ chối quá gay gắt.
Từ chối nhẹ, đối phương sẽ nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thêm là có cơ hội; mà cứng rắn quá thì lại sợ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai bên.
Thật sự là… rất phiền phức. Tránh mặt có lẽ là cách duy nhất.
Nghĩ đến việc anh vừa giúp cô, Kỷ Tiễu nhịn, không vạch trần anh.
Bên ngoài, hai người kia dường như đã đi đến gần cửa, bởi vì dù có lớp rèm ngăn cách, giọng của Lục Tư Vũ vẫn rõ ràng gần hơn hẳn.
"Tiễu Tiễu." Cậu ấy gọi tên cô.
Kỷ Tiễu suýt nữa vô thức đáp lại, may mà kịp nén xuống.
"Anh Yến." Bách Nghiên cũng cất tiếng gọi, có lẽ vì Lục Tư Vũ rọi đèn pin một vòng nên cô ta lại nói thêm: "Không ai trả lời, bên trong nhìn cũng không có ai, chúng ta có nên vào xem thử không?"
Lục Tư Vũ nói: "Vào đi."
Kỷ Tiễu: "…"
Còn muốn vào nữa sao?
"Ơ…" Giọng Bách Nghiên lại vang lên, rõ ràng đã rất gần chỗ họ đang trốn: "Anh trai cậu thích kiểu con gái như thế nào vậy?"
Giọng Lục Tư Vũ mang chút lạnh nhạt, không còn ôn hòa như khi nói chuyện bình thường: "Tôi không biết."
Bách Nghiên chỉ muốn hỏi thăm về sở thích của Lục Tư Yến, cũng chẳng quan tâm đến thái độ của cậu ấy, lại tiếp tục: "Cậu không phải là em trai anh ấy sao, sao lại không biết được."
Lục Tư Vũ đáp: "Anh cậu không nói cho cậu biết à, quan hệ giữa tôi và anh ấy bình thường thôi."
"Anh tôi chẳng nói gì đâu, anh ấy kín miệng lắm, cái gì cũng không chịu kể, tôi và anh tôi quan hệ cũng bình thường." Bách Nghiên nói thì oán trách, nhưng rõ ràng lại tỏ ra rất thân thiết, "Tôi thấy anh ấy với anh Yến còn giống anh em ruột hơn."
Rõ ràng, cái gọi là "bình thường" trong miệng cô ta và trong lời Lục Tư Vũ không cùng nghĩa.
Tiếng bước chân đã gần ngay sát rèm. Giọng Lục Tư Vũ vang lên rất gần: "Căn phòng này hình như bị người ta lục qua rồi."
Tim Kỷ Tiễu khẽ run, vô thức nín thở.
"Chắc là có người từng vào đây." Bách Nghiên nói tiếp: "Nhưng giờ bên trong đúng là không có ai, chắc họ đi rồi, không đến mức trốn trong rèm cửa đâu."
Tim Kỷ Tiễu như muốn ngừng đập, chỉ cảm thấy rèm cửa trước mặt sắp bị vén lên bất cứ lúc nào.
Dù cô và Lục Tư Yến trong sạch, nhưng nếu bị người khác bắt gặp hai người cùng trốn trong này thì có miệng cũng khó giải thích.
Người kéo cô vào lại điềm nhiên như không, chẳng có chút phản ứng nào.
Một giây trôi qua lại như đã qua nửa đời người.
Giọng Lục Tư Vũ vang lên: "Rèm cửa thì làm sao trốn được người, đi thôi."
Kỷ Tiễu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám thở mạnh.
Mãi đến khi tiếng bước chân xa dần, âm thanh mờ đi.
"Giờ chúng ta xuống tầng hai tìm nhé?" Bách Nghiên hỏi.
Kỷ Tiễu khẽ thở ra, dùng giọng nhỏ như hơi thở nói: "Giờ… chúng ta ra được chưa?"
Bên ngoài, giọng Lục Tư Vũ lại vang lên trước: "Ra xem hai phòng bên cạnh nữa đi."
Sau đó, Kỷ Tiễu nghe thấy giọng rất nhỏ của Lục Tư Yến vang lên bên tai: "Họ chắc còn ở tầng ba, đợi thêm chút nữa nhé?"
Kỷ Tiễu: "…"
Sao cô lại nhất thời hồ đồ mà đồng ý giúp anh chứ. Rõ ràng cô không cần phải trốn, giờ thì ra cũng dở, mà không ra cũng dở.
Vả lại, vì mải căng thẳng, mãi lúc này Kỷ Tiễu mới nhận ra khoảng cách giữa cô và Lục Tư Yến cực kỳ gần.
Giữa rèm và cửa sổ chỉ vừa đủ cho hai người đứng sát, cô cảm giác mình gần như áp vào người anh.
Cô ngửi thấy rõ ràng mùi hương tươi mát trên người anh, không còn phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt như lần trước.
Kỷ Tiễu thấy hơi mất tự nhiên.
Nhưng hôm sinh nhật anh, cô cũng coi như mắc nợ anh một lần, vừa rồi anh lại giúp cô nữa.
Huống hồ nếu giờ ra ngoài mà đυ.ng phải hai người kia thì đúng là không biết giải thích thế nào.
Thôi vậy, cô là người tốt, giúp thì giúp cho trót.
Chỉ là… người đang gần như dính sát cô là một nam thanh niên trưởng thành, không gian lại hẹp và bí, không khí không lưu thông, hơi thở ra hít vào đều là mùi hương của anh.
Kỷ Tiễu sờ lên vành tai đang nóng ran, cố gắng đè xuống sự bối rối, mở miệng tìm đại một đề tài để phá tan không khí mơ hồ đang quẩn quanh.
"Lục Tư Yến." Cô khẽ hỏi: "Anh là hung thủ à?"
Lục Tư Yến hiếm khi bật cười: "Sao tôi lại là hung thủ được?"
Đêm trăng thanh gió lớn, nói chuyện gϊếŧ người với anh thế này quả thật bớt ngượng hơn rồi.
Kỷ Tiễu thuận miệng nói tiếp: "Tôi vừa tìm thấy ví tiền của anh, trong đó có ảnh anh với Thôi Dụ Đinh, cô ấy còn nhắn cho anh bảo đã biết lỗi rồi, hỏi anh có thể tha thứ cho cô ấy không."
Lục Tư Yến: "Chỉ vậy thôi mà nói tôi là hung thủ à?"
Kỷ Tiễu: "Điều đó chứng minh anh có động cơ gϊếŧ người mà."
Lục Tư Yến: "Sao tôi sao lại có động cơ gϊếŧ người được?"
Kỷ Tiễu suy luận: "Anh đã có bạn gái mới mà vẫn để ảnh bạn gái cũ trong ví, chẳng phải chứng minh là hoặc anh còn yêu, hoặc anh còn hận cô ấy sao. Nhìn tin nhắn đó thì có lẽ là cái sau. Chắc hồi đó cô ấy làm chuyện có lỗi với anh, hoặc cuỗm tiền anh nên anh oán hận trong lòng, gϊếŧ người để hả giận."
Lục Tư Yến nói với giọng kiểu "chỉ có thế thôi à": "Thế cũng coi là động cơ à? Nếu tính thế, thì động cơ gϊếŧ người của em còn rõ ràng hơn."
Kỷ Tiễu không phục: "Tôi thì có động cơ gì?"
"Em không có việc làm, giờ hoàn toàn sống dựa vào tôi nuôi…" Lục Tư Yến dừng lại giữa câu.
Kỷ Tiễu không nhịn được lại sờ lên vành tai đỏ bừng.