Chương 6.2: Lục Tư Yến kéo rèm cửa

Kỷ Tiễu lẩm bẩm một câu, rồi tiếp tục xem tin nhắn tiếp theo.

Tin thứ hai đến từ Dụ Đinh.

[Em biết mình sai rồi, anh thật sự không thể tha thứ cho em sao?]

Hở? Hình như có mùi… drama?

Trong điện thoại không còn thông tin gì khác hữu ích, Kỷ Tiễu xem xong liền đặt nó trở lại đầu giường.

Cô vừa định xem ngăn tủ đầu giường bên trái có manh mối gì không thì đèn trần trên trần nhà đột nhiên tắt phụt, đèn ngoài hành lang dường như cũng tắt theo. Cả căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Chuyện gì thế? Mất điện sao?

Kỷ Tiễu vừa mới thầm nghĩ xong hai câu đó thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân. Lưng cô như có luồng điện lạnh chạy dọc, toàn thân giật mình.

Khi nói với Lục Tư Vũ "có gì mà phải sợ" lúc nãy, cô hoàn toàn không ngờ sẽ gặp phải tình huống như thế này.

"Ai đó?"

Kỷ Tiễu vừa gọi khẽ, vừa lập tức quay người lại. Cô vốn định lùi về sau một bước, nhưng không biết dẫm phải cái gì, cả người loạng choạng ngã nhào về phía trước…

Rồi đâm sầm vào một vòng tay rộng và rắn chắc. Người kia đỡ lấy eo cô, Kỷ Tiễu ngửi thấy mùi sữa tắm dịu nhẹ, trong trẻo.

Là bạn cô, hay là người bên phía Lục Tư Yến?

Ý nghĩ vừa lóe lên, trên đầu đã vang lên giọng nói: "Đừng sợ, là tôi."

Giọng nói ép thấp xuống khác hẳn thường ngày, nhưng trầm và rất đặc trưng, Kỷ Tiễu lập tức nhận ra. Chưa kịp để đối phương tự giới thiệu, cô buột miệng: "Lục Tư Yến?"

Lục Tư Yến buông tay đang đỡ eo cô, khẽ "ừ" một tiếng.

Kỷ Tiễu thở phào, sau cơn sợ hãi lại thấy hơi bực: "Anh vào sao không nói tiếng nào vậy?"

Nếu cô bị bệnh tim, chắc đã bị anh dọa chết rồi.

Lục Tư Yến rõ ràng đã trở lại giọng điệu "thiếu đòn" thường ngày: "Em mải mê lục điện thoại của tôi, không nghe thấy tiếng bước chân còn trách tôi?"

Kỷ Tiễu: "..."

Bình tĩnh lại một chút, cô cũng thấy cơn bực này hơi vô lý. Dù sao nhìn vị trí anh đang đứng, chắc là vào phòng từ trước khi đèn tắt, cũng không cố ý hù dọa cô.

Hai người họ vốn chẳng thân thiết, nếu đổi lại là cô vào sau, thấy anh ở trong thì chắc cô cũng không chủ động chào.

Nhưng giọng điệu của cô vừa nãy cũng không đến nỗi tệ, chuyện nhỏ vậy chắc không cần xin lỗi đâu nhỉ?

Kỷ Tiễu khẽ chạm vào tai, đổi chủ đề: "Là mất điện à?"

Lục Tư Yến: "Không biết."

"Vậy mình ra ngoài xem thử?" Kỷ Tiễu hỏi.

Lục Tư Yến khẽ "ừ", nhưng không lập tức di chuyển.

Kỷ Tiễu chợt nhớ ra một chuyện, lại gọi: "Lục Tư Yến."

Anh thấp giọng hỏi: "Sao thế?"

Kỷ Tiễu im lặng vài giây. Cô chợt nhớ ra mình bị quáng gà. Nhưng hai người họ thật ra chẳng thân thiết gì, hôm nay lại còn có chút ganh đua, giờ mà nhờ anh giúp thì thật ngại ngùng.

Có điều nếu không nhờ anh, chắc cô không thể tự ra khỏi căn phòng này.

Do dự hai giây, cô gượng gạo nói: "Ờm… tôi hơi bị quáng gà một chút…"

Câu "có thể cho tôi nắm áo anh đi không" còn chưa kịp nói ra thì cổ tay phải của cô đã bị một bàn tay lớn nắm lấy.

Lòng bàn tay Lục Tư Yến hơi nóng. Anh là tay guitar của ban nhạc, chắc do luyện đàn lâu năm nên đầu ngón tay có một lớp chai mỏng, khi nắm lấy cổ tay cô tạo cảm giác thô ráp.

Hơi ấm pha chút thô ráp ấy khiến cổ tay Kỷ Tiễu như có luồng điện nhỏ chạy qua, tê tê, ngứa ran.

Nhưng so với việc nắm áo anh mà loạng choạng đi trong bóng tối thì để anh dắt đi quả là lựa chọn tốt nhất lúc này.

Dù gì đến giờ đèn vẫn chưa sáng lại, rõ ràng là có vấn đề. Kỷ Tiễu nén cảm giác ngượng ngùng, ngoan ngoãn để anh dắt đi.

"Đi bên phải, giường ngay cạnh em." Giọng Lục Tư Yến vang lên từ phía trước, nghe vẫn mang chút ngạo mạn, nhưng là lời nhắc nhở tốt bụng.

Kỷ Tiễu khẽ "ừ", ngập ngừng hai giây lại lí nhí nói thêm: "Cảm ơn nhé."

Không biết anh có nghe thấy không nhưng không đáp lại.

Cô vừa bước thêm một bước thì bỗng nghe thấy giọng Lục Tư Vũ vang lên từ bên ngoài: "Tiễu Tiễu, cậu có ở tầng ba không?"

Người phía trước bỗng dừng lại. Kỷ Tiễu không kịp phản ứng nên đâm đầu vào lưng anh, mũi đau nhói.

Cô chưa kịp hỏi tại sao anh dừng lại thì bên ngoài lại vang lên giọng một cô gái khác, hình như là Bách Nghiên.

Cô ta "ồ" một tiếng: "Sao cậu có đèn pin thế?"

Lục Tư Vũ đáp: "Mượn của quản trò."

"Cậu tìm Kỷ Tiễu à?" Bách Nghiên nói: "Tôi tìm anh trai cậu, mình cùng đi nhé."

Lục Tư Vũ nói gì đó, Kỷ Tiễu không nghe rõ, cũng không kịp trả lời. Ngay giây sau, cô nghe thấy Lục Tư Yến khẽ "suỵt" một tiếng, rồi bàn tay đang nắm cổ tay cô bỗng siết chặt hơn.

Anh gần như nửa kéo nửa dắt cô về phía cửa sổ. Vì cô nghe thấy một tiếng "xoạt" rất nhẹ, không khí dường như loãng hẳn đi… Chắc là Lục Tư Yến đã kéo rèm cửa lại.