Chương 5.2: Tối qua cô ấy ngủ cùng tôi

Tiền Khải liếc nhìn Lục Tư Vũ, nháy mắt ra hiệu: "Xem cậu có may mắn rút được thẻ luật sư không?"

Lục Tư Vũ cười nhạt, không đáp. Những câu đùa kiểu này Kỷ Tiếu đã nghe quen đến mức có thể hoàn toàn phớt lờ, nhưng tối nay nghe thấy lại thấy trong lòng dấy lên một cảm giác bực bội khó tả.

Chủ yếu là cô thật sự không hiểu rốt cuộc Lục Tư Vũ đang nghĩ gì. Sắp khai giảng rồi mà cậu ấy vẫn chưa chịu tỏ tình.

Thôi kệ, cậu ấy muốn sao thì sao, thiếu gì người muốn theo đuổi cô.

Chẳng mấy chốc, mấy chàng trai cũng rút thẻ xong. Tiền Khải vừa mở bài liền kêu thảm: "Chết rồi! Thằng hề lại là tớ!"

Lư Tuấn đoán ngay cậu ta rút phải lá nhân vật nữ còn lại, cười hả hê: "Đáng đời, ai bảo cậu thích hóng chuyện!"

Tiền Khải vừa bực vừa muốn kéo người khác xuống nước liền nhìn sang Lục Tư Vũ: "Lục Tư Vũ, cậu có rút được thẻ luật sư không?"

Lục Tư Vũ lật bài cho cậu ta xem, là một họa sĩ độc thân.

Tiền Khải cười khì: "Không chỉ mình tớ xui là được rồi."

Bên cạnh, Lư Tuấn và Vu Văn Tĩnh cũng mở bài. Lư Tuấn rút được vai thám tử, Vu Văn Tĩnh là thương nhân, cậu ta giơ bài cho Lục Tư Vũ xem, nói: "Không giúp được cậu rồi, anh em."

Phía đối diện, nhóm Lục Tư Yến lại rất bình tĩnh. Ngoài Bách Nghiên đã lật bài, mấy người còn lại vẫn chăm chú nhìn về phía họ.

Bách Nghiên nhìn lá bài trên tay, lại liếc sang Lục Tư Yến, vừa mong chờ vừa căng thẳng hỏi: "Thẻ kỹ sư ở ai thế?"

Nói rồi cô ta giơ tay định lật bài anh trai. Bách Duệ ngả người ra sau, nửa cười nửa mắng: "Lộn xộn gì thế?" Nhưng giọng nói mang theo nụ cười, cũng chẳng thật sự ngăn cản.

"Anh là bác sĩ." Bách Nghiên lật xong bài anh trai, lại nhìn sang Điền Nhất Minh: "Anh Minh, anh là gì thế?"

Điền Nhất Minh mở bài, mỉm cười áy náy: "Xin lỗi Tiểu Nghiên, thẻ kỹ sư là anh rút được."

Bách Nghiên thoáng thất vọng, nhưng nhanh chóng lại sáng mắt lên: "Anh Minh, anh có muốn đổi bài với ai không?"

Cái "ai" đó, khỏi nói cũng biết là ai. Mọi người trong phòng đều nhận ra.

Điền Nhất Minh nhìn cô ta, rồi lại liếc sang Lục Tư Yến, biểu cảm hơi do dự.

Bách Duệ bỗng cất tiếng: "Đừng để ý tới nó."

Bách Nghiên quay sang trừng mắt anh trai: "Anh có ý gì vậy, không giúp thì thôi, sao còn phá đám?"

Bách Duệ khoanh tay, thản nhiên nói: "Không rút được thì chứng tỏ em với người ta không có duyên."

Bách Nghiên "hừ" một tiếng: "Em không tin." Rồi lại quay sang Tôn Thiên Thạc: "Anh Thạc, anh rút được gì thế?"

Tôn Thiên Thạc đáp: "Công nhân xây dựng."

Bách Nghiên lập tức nói: "Vậy anh Thạc có muốn đổi bài với anh Minh không?"

Tôn Thiên Thạc thuận miệng đáp: "Rồi tôi lại đổi với một người nào đó nữa chứ gì? Tôi thì sẵn lòng, chỉ không biết người đó có muốn không thôi. Hay em đi hỏi thử?"

Bách Nghiên: "…"

Nếu cô ta dám hỏi thẳng Lục Tư Yến thì cô ta đã hỏi từ lâu rồi.

Cô ta do dự một chút, ánh mắt lại liếc sang phía Kỷ Tiếu. Cô gái này rõ ràng rất có phép tắc, chỉ kiêu ngạo trước mặt anh trai mình nên cũng không tiện mở miệng nhờ người không quen.

Đúng lúc này, Tiền Khải chẳng biết vô tâm hay cố ý, lại xen vào: "Vậy thì thẻ luật sư chắc là ở tay đàn anh Lục rồi nhỉ."

Cậu ta nhìn sang phía Lục Tư Vũ và Kỷ Tiếu, cười như đang xem kịch vui: "Lục Tư Vũ, hay cậu đổi bài với anh cậu đi. Hoặc Kỷ Tiếu cậu đổi với Bách Nghiên, rồi Lục Tư Vũ đổi với Điền Nhất Minh, thế là ai cũng vui."

Lục Tư Vũ lại như thật sự nghe theo, quay sang nhìn Kỷ Tiếu, khẽ hỏi: "Tiếu Tiếu, cậu có muốn đổi không?"

Bách Nghiên nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng rực nhìn sang cô. Ngoài ra, Kỷ Tiếu còn cảm nhận được một ánh nhìn khác đang đổ dồn về mình.

Cô hơi nghiêng đầu, và lần thứ tư trong ngày, ánh mắt cô chạm vào Lục Tư Yến. Lần này, không ai trong hai người né tránh ngay.

Lục Tư Yến tựa người vào lưng ghế, ánh mắt nhìn cô không giống những lần trước, trong đó dường như ẩn chút thách thức, như đang nói: "Cô dám đổi thử xem."

Vì sự cố ở tiệc sinh nhật, Kỷ Tiếu vẫn thấy hơi áy náy với anh. Nhưng rõ ràng, Lục Tư Yến không hề muốn đổi thẻ. Nếu anh muốn cùng Bách Nghiên thành một đôi trong kịch bản thì chắc chắn đã chủ động từ lâu, chứ không im lặng đến giờ.

Hơn nữa, sáng nay khi vừa gặp cô, anh lại hờ hững quay đi, khiến Kỷ Tiếu càng có cảm giác như đang bị khıêυ khí©h.

Giờ, khi anh chẳng coi trọng chuyện "đôi tình nhân" trong vai diễn này, thì cô cũng không cần để tâm. Nếu không, chẳng khác nào cô đang tỏ ra mình đặc biệt để ý tới cái "nụ hôn tai nạn" hôm đó.

Thế nên Kỷ Tiếu đành làm ngơ trước ánh mắt mong chờ của Bách Nghiên.

"Không đổi đâu." Cô dời ánh nhìn, thản nhiên nói: "Dù sao đây cũng chỉ là trò chơi, không phải nhập vai thật. Lỡ đổi nhầm phải lá hung thủ thì rắc rối lắm."

Câu nói cuối cùng trúng ngay trọng tâm. Bầu không khí mập mờ vừa bị Tiền Khải gợi lên lập tức tan biến.

Ông chủ nãy giờ để mặc họ bàn bạc, lúc này mới lên tiếng: "Xác nhận là không đổi nữa nhé?"

Mọi người gật đầu.

"Được rồi." Ông ấy nói: "Vậy tôi phát cho các bạn phần hồ sơ nhân vật."

Sau khi phát xong, ông ấy cho mọi người hai mươi phút để đọc. Hết thời gian, ông ấy lên tiếng: "Giờ mời từng người trình bày chứng cứ ngoại phạm của mình. Theo bác sĩ khám nghiệm ban đầu, thời điểm tử vong của nạn nhân khoảng từ hai giờ rưỡi đến ba giờ sáng. Trong khoảng thời gian đó, các bạn đang làm gì?"

Bắt đầu từ hàng ghế bên trái. Bàng Tiểu và Đường Tư Ngôn nhanh chóng nói xong phần mình, kế đến là Kỷ Tiếu.

Cô nói gọn lỏn: "Tôi đang ngủ."

Ông chủ hỏi: "Có ai chứng minh không?"

Kỷ Tiếu: "…"

Nghĩ đến vụ hôn nhầm ở buổi sinh nhật, cô vẫn còn chút ngại ngùng. Kỷ Tiếu nén lại cảm giác đó, ngẩng cằm về phía đối diện: "Anh ta."

Lúc này Lục Tư Yến không nhìn cô, tay anh cầm một cây bút không biết lấy từ đâu ra, thỉnh thoảng xoay nhẹ trong tay.

Tầm mắt vốn dễ bị thu hút bởi vật đang chuyển động, nên ánh nhìn của Kỷ Tiếu không kìm được mà rơi xuống. Lần này, cô nhìn rõ hình xăm trên cổ tay anh, cách xương cổ tay chừng một tấc, không lớn, khoảng hai ba phân. Hình vẽ đơn giản, dường như cô đã thấy ở đâu đó nhưng nhất thời không nhớ ra.

Đúng lúc đó, giọng Lục Tư Yến vang lên, trầm thấp, lạnh nhạt: "Tối qua cô ấy ngủ cùng tôi."