- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Lặng Lẽ
- Chương 1.1: Hay cậu nhân cơ hội hôn cậu ấy một cái
Lặng Lẽ
Chương 1.1: Hay cậu nhân cơ hội hôn cậu ấy một cái
“Tiễu Tiễu, cậu với cậu ấy giờ tiến triển tới đâu rồi?”
Đêm mùa hè oi bức, điều hòa phả ra luồng gió mát lành, dễ chịu.
Trong phòng khách rộng rãi, trên chiếc bàn trà bằng đá nguyên khối có hình thù kỳ lạ, bày la liệt mấy hộp hoa quả cắt sẵn và đồ ăn vặt. Ba cô gái ngồi ngay sát mép bàn, vừa ăn vừa dán mắt vào phim truyền hình.
Đúng lúc màn hình đang chiếu cảnh nam chính tỏ tình với nữ chính, Bàng Tiểu ở bên phải bỗng nhiên mở miệng tung một quả "bom nguyên tử".
Kỷ Tiễu ngồi giữa, vừa xiên một miếng dưa hấu, đôi chân dài trắng nõn vắt chéo đầy thảnh thơi. Nghe vậy, cô hờ hững đáp như chẳng liên quan đến mình: “Cái gì mà tới đâu rồi?”
Bàng Tiểu gắp một quả nho xanh, nhai rôm rốp: “Cậu với Lục Tư Vũ ấy, rốt cuộc là thế nào?”
Kỷ Tiễu vừa cắn miếng dưa hấu, vị ngọt mát lạnh nổ tung trong miệng. Cô vốn định nheo mắt tận hưởng, ai ngờ vừa nghe đến cái tên kia thì tự nhiên lại thấy dưa hấu trong miệng cũng thành nhạt thếch.
“Còn thế nào nữa.”
***
Kỷ Tiễu với Lục Tư Vũ học cùng lớp từ năm lớp 10. Hồi mới khai giảng, ấn tượng của cô về cậu ấy cũng chẳng khác gì mấy bạn khác.
Bởi cả khối 10 còn chưa kịp nhớ mặt nhau thì đã nghe danh một đàn anh lớp 12 "huyền thoại". Nghe nói anh ấy là người duy nhất trong lịch sử trường vừa đọc một bài kiểm điểm dài lê thê trong lễ khai giảng, vừa quay sang hùng hồn đọc diễn văn chào đón tân sinh viên. Cái phong cách “từ tội đồ hóa thành người truyền cảm hứng” này đúng là có một không hai.
Anh chàng đó tên là Lục Tư Yến.
Có một ông anh quá sáng chói, nên khi Lục Tư Vũ vừa nhập học, trên đầu gần như treo bảng đèn LED chạy chữ: “Em trai của Lục Tư Yến.”
Mãi đến kỳ thi tháng đầu tiên, Kỷ Tiễu mới thật sự để ý đến Lục Tư Vũ, chỉ vì cậu ấy chỉ hơn cô đúng 1 điểm, đủ để cướp mất danh hiệu thủ khoa vốn dĩ cô đã cầm chắc.
Kỷ Tiễu cực kỳ không phục bèn lật đật chạy đi xin xem bài thi. Ai dè, cô lại phát hiện Lục Tư Vũ chẳng hề kiêu căng, trái lại còn nhã nhặn, chữ viết đẹp đến mức khiến bài thi sạch sẽ như bản in.
Từ nhỏ, Kỷ Tiễu đã không có nhiều kiên nhẫn, trừ khi đó là thứ cô đặc biệt thích, nếu không thì bảo cô ngồi yên tĩnh tâm học hành chẳng khác nào làm khó cô. Chữ viết của cô cũng chỉ ở mức "miễn cưỡng đọc được". Vì thế, đối với những người có thể viết chữ đẹp, cô luôn có đôi chút thiện cảm.
Cô cẩn thận lật xem hết bài thi của Lục Tư Vũ, phát hiện không có chỗ nào bị trừ điểm oan thì bực bội nhét trả lại cho cậu ấy, rồi hơi hất cằm lên, giống như đang tuyên chiến: “Lần thi sau tớ nhất định sẽ thắng lại.”
Lục Tư Vũ khẽ mỉm cười với cô, để lộ chiếc răng nanh nhỏ: “Thật ra lần này cậu đâu có thua. Tớ nghe nói cậu làm toán sơ suất, chọn nhầm một câu trắc nghiệm, vì thế mới bị trừ thêm hai điểm. Hơn nữa...”
Cậu ấy dừng lại một chút rồi lật bài thi vật lý, ngón tay chỉ vào câu đại số cuối cùng: “Nghe nói cậu làm đúng câu này phải không?”
Kỷ Tiễu liếc nhìn dấu gạch chéo đỏ chói trên bài thi của cậu ấy, trong lòng vốn còn khúc mắc bỗng như được một bàn tay dịu dàng vuốt phẳng. Cô khẽ gật đầu, giọng mang theo chút kiêu ngạo không kìm nổi: “Đương nhiên rồi.”
Lục Tư Vũ cao hơn cô nửa cái đầu, cậu ấy cụp mắt nhìn xuống rồi nở nụ cười dịu dàng, khẽ nhờ vả: “Vậy cậu có thể giảng cho tớ nghe cách làm câu này được không?”
***
Từ hôm đó trở đi, thỉnh thoảng Lục Tư Vũ sẽ tìm Kỷ Tiễu để hỏi bài. Còn cô, mỗi khi gặp phải những chỗ thật sự bí không giải nổi cũng sẽ cố gắng vượt qua cảm giác ngại ngùng để tìm cậu ấy. Lần nào Lục Tư Vũ cũng trả lời cặn kẽ, chưa bao giờ tỏ ra thiếu kiên nhẫn hay kiêu ngạo.
Quan hệ giữa hai người lại tiến triển thêm một chút sau kỳ thi giữa kỳ.
Ngày có điểm vừa hay trùng với tiết thể dục. Sau khi kết thúc tiết thể dục, Kỷ Tiễu quay về lớp thì thấy trên bàn mình đặt một chai nước cam có ga đúng loại cô rất thích. Cô tưởng là Bàng Tiểu mua nên tiện tay mở ra uống gần nửa chai, ai dè phát hiện bên trong vòng nhãn chai lại có một chữ “Lục”.
Nét chữ sắc sảo, dứt khoát, nét bút gần như giống hệt chữ “Lục” trong phần ký tên của Lục Tư Vũ trên bài thi mà cô vẫn nhét trong ngăn bàn. Có lẽ vì chữ này viết to và thoải mái hơn nên nhìn còn đẹp hơn cả chữ ký trên bài thi.
Đợi đến khi Lục Tư Vũ đến lấy bài, Kỷ Tiễu liếc cậu ấy mấy lần rồi hỏi thẳng: “Cậu tặng à?”
Lục Tư Vũ hơi khựng lại: “Cái gì cơ?”
Kỷ Tiễu giơ chai nước ngọt còn chưa uống hết, nghiêng nghiêng cho cậu ấy thấy rõ chữ “Lục” bên trong: “Đã để lại tên rồi còn muốn chối gì nữa?”
Lục Tư Vũ nhìn chằm chằm chai nước ngọt hai giây, sau đó ngẩng đầu cười với cô: “Ừ, là tớ tặng đấy.”
Từ hồi mẫu giáo đến giờ, Kỷ Tiễu đã quen nhận được mấy lời tỏ tình trực tiếp từ các bạn nam cùng lớp, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy kiểu tặng nước ngọt kèm chữ ký trong nhãn thế này.
Cô vốn có tính tò mò, không nhịn được hỏi: “Chẳng lẽ cậu chỉ định viết mỗi họ thôi à, có phải còn mấy lời khác nữa không?”
“Cậu phát hiện nhanh thật. Vậy thì phần còn lại chắc cũng đoán được rồi. Nếu đưa luôn thì còn gì bất ngờ nữa.” Lục Tư Vũ mỉm cười, rút chai nước từ tay cô đặt lại bàn: “Hay là thế này nhé.”
Sự tò mò của Kỷ Tiễu lại một lần nữa bị cậu ấy khơi dậy: “Thế nào cơ?”
Lục Tư Vũ không trả lời ngay mà chỉ vào tờ giấy A4 trắng trên bàn: “Cho tớ mượn cái này nhé?”
Kỷ Tiễu gật đầu. Lục Tư Vũ cầm tờ giấy lên, dưới ánh mắt hiếu kỳ của cô, những ngón tay của cậu ấy gấp lật liên tục, chẳng mấy chốc đã biến tờ giấy phẳng lì thành một bông hồng tinh xảo.
Kỷ Tiễu vốn rất vụng về, nên đối với những người khéo tay lại luôn có chút thiện cảm.
Lục Tư Vũ đưa bông hồng giấy đến trước mặt cô, ánh mắt dịu dàng mang theo nụ cười rạng rỡ nhìn thẳng vào cô: “Cậu hiểu ý tớ rồi chứ?”
Kỷ Tiễu nhìn bông hồng giấy trong tay cậu ấy, rồi lại liếc xuống chai nước ngọt trên bàn, nơi mặt trong nhãn vẫn còn chữ “Lục” sắc sảo, dứt khóa. Cuối cùng, cô ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên chính con người cậu ấy.
Chàng trai trước mặt có khí chất dịu dàng ấm áp, bộ đồng phục đen trắng trên người cậu ấy lại toát ra vẻ tươi mới hiếm thấy, khiến người ta khó long giữ khoảng cách.
Quan trọng hơn, thành tích học tập của cậu ấy cũng không tệ, có thể coi như một đối thủ xứng đáng.
Kỷ Tiễu nhìn sang chỗ khác, buông một câu ngắn gọn: “Để tớ suy nghĩ đã.”
“Được.” Lục Tư Vũ lại mỉm cười: “Tớ sẽ cố gắng thể hiện cho tốt.”
Và quả thật, Lục Tư Vũ luôn giữ đúng lời mình nói. Suốt ba năm cấp ba, cậu ấy gần như chăm sóc cô chu đáo từng li từng tí. Mùa hè thì che nắng, ngày mưa thì đưa ô, bình thường luôn quan tâm hỏi han hay mang bữa sáng cho cô. Mỗi lần cô bực bội, cậu ấy lại nghĩ đủ cách để dỗ dành.
Thiện cảm của Kỷ Tiễu dành cho cậu ấy dần dần tăng lên theo từng ngày. Cả lớp đều ngầm mặc định hai người là một đôi. Chỉ là Kỷ Tiễu vốn có tinh thần hiếu thắng, phần lớn tâm trí đều đặt vào việc học hành. Lục Tư Vũ có lẽ cũng hiểu điều này, cộng thêm trường quản lý chuyện yêu đương rất nghiêm, nên tấm giấy mỏng manh giữa hai người vẫn chưa từng thật sự bị chọc thủng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Lặng Lẽ
- Chương 1.1: Hay cậu nhân cơ hội hôn cậu ấy một cái