Chương 64

Lâu thiếu gia cũng không cản em gì cả.”

Ánh mắt lạnh nhạt của Hạ Tây Lâu quét qua chiếc khăn choàng đó: “Hàng bán buôn chín đồng chín, cậu muốn nữa thì vẫn còn đấy.”

Ứng Hồng lúc này đầu óc hơi loạn.

Thật sự là Tần Tuế Nhiễm sao?

Lẽ nào sau đó cô ta đã uống hộ Nguyễn Thanh Nguyệt chỗ nước đó?

Đang định nghi ngờ thêm, thì thấy Hạ Tây Lâu đã cất điện thoại, ánh mắt khiêu chiến nhìn về phía hắn: “Chuẩn bị cởi đồ đi.”

Ứng Hồng không cho là đúng: “Cậu phải có bản lĩnh đó đã.

Bản thiếu gia chơi trò này chưa thua bao giờ.”

“Từng bị con gái “cưỡиɠ ɧϊếp”.”

Hạ Tây Lâu như tùy tiện ném ra một câu.

Câu này còn giống như sét đánh ngang tai hơn cả câu Ứng Hồng vừa nói, khiến toàn trường lập tức im lặng như tờ.

“Ai * mà tin được!”

Ứng Hồng không phục, kêu lên.

Hạ Tây Lâu này vốn dĩ không phải kiểu thái tử gia chính thống lớn lên trong Kinh Khuyên.

Lúc anh ta trở về đã hai mươi ba tuổi, sớm đã lăn lộn trên thương trường gây dựng sự nghiệp riêng.

Nghe nói còn là lúc va chạm trên thương trường, Hạ bộ trưởng mới đích thân mời anh ta trở về.

Anh ta không phải "vật trong ao tù", không chịu bất cứ ràng buộc nào của giới Kinh Khuyên, sống tùy tâm tùy ý.

Chuyện như vậy anh ta cũng có thể nói ra mà không hề kiêng dè.

Nếu đó là sự thật, những người có mặt ở đây đều không dám hé nửa lời ra ngoài.

Nếu là giả, vậy càng không dám nói ra rồi.

Đó đích thị là vu khống.

Ứng Hồng còn có thể làm gì bây giờ?

Hắn nghẹn họng lại, bắt đầu giở trò cù nhầy: “Cái câu hỏi tôi vừa hỏi cậu vẫn chưa nói xong đâu nhé!

Cái khăn choàng là cho Tần Tuế Nhiễm, vậy còn cô gái vào phòng cậu thì sao?

Ngủ chưa?”

Đường Phong Dịch ném một cái gối ôm qua.

“Đây là hai câu hỏi rồi!”

Hắn thay Hạ Tây Lâu ra lệnh cho Ứng Hồng: “Nhảy thoát y đi!

Một mảnh cũng không được giữ lại!”

Với bao nhiêu người thế này, bảo một người đàn ông trưởng thành nhảy thoát y hiển nhiên là một sự sỉ nhục.

Ứng Hồng lúc này cảm thấy hơi “mất mặt”.

“Lâu thiếu, đâu cần chơi lớn vậy chứ?

Tôi không có ngực, không có mông, có gì đáng xem đâu?”

Hạ Tây Lâu lạnh lùng đáp: “Không cởi ra sao biết có hay không?”

“Cậu ném cô gái đó vào phòng tôi chính là thích chơi kiểu này đúng không?

Vậy thì tôi thỏa mãn cậu đấy.

Sau này ra ngoài đừng nói tôi đối xử tệ với cậu nhé.”

Tối nay, chỉ với một trò chơi mà hết quả “dưa” này đến quả “dưa” khác liên tục bị “bóc” ra.

Cả đám người suýt nữa không phản ứng kịp.

Vậy ra, đêm đó thật sự có cô gái đã vào phòng Hạ Tây Lâu.

Ngủ cùng rồi sao?

Ứng Hồng còn tưởng mình đã tóm được cơ hội vàng.

“Ồ, lần này chịu thừa nhận rồi sao? Cô gái đó là ai thế?”

Nguyễn Thanh Nguyệt bị Ứng Hồng nhìn chằm chằm, không hề che giấu ý đồ.

Cô vốn có tâm lý vững vàng, vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh không chút lay động.

Cô chỉ nhìn về phía người đang ngồi đó với vẻ lười biếng.

Anh ta trông chẳng hề vội vàng gì cả, một cách khó hiểu lại mang đến cho cô sự tự tin.

“Cậu chắc chắn muốn biết không?”

Hạ Tây Lâu nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay.

“Một là làm theo luật chơi, hai là tôi sẽ công khai cô gái đó là ai, tiện thể báo cảnh sát luôn.

Hậu quả thế nào thì cậu tự chịu.”

Ứng Hồng tối nay vẫn chưa say đến mức không biết gì.

Hắn biết đêm đó Hạ Tây Lâu không ngủ với Nguyễn Thanh Nguyệt, điều đó có nghĩa là hắn không thành công trong việc kéo Hạ Tây Lâu về phe mình.