Chương 63

Hắn cười tà ác: “Biết cậu cưng chiều Nguyễn Thanh Nguyệt rồi, trong mắt cậu cô ấy đúng là một chú chim nhỏ ngoan ngoãn.

Nhưng ai mà biết được, nhỡ đâu rời khỏi tầm mắt cậu, người ta lại rất “hoang dã” thì sao?”

“Mau lên nào! Trò chơi này mới vòng đầu đã khó khăn thế rồi.

Hạ Tây Lâu Hạ thái tử gia, cậu dù có thừa nhận đã đưa cho Nguyễn Thanh Nguyệt thì Chu công tử cũng không đánh cậu được.

Có gì mà không dám nói chứ?”

Sự hiếu kỳ của mọi người lập tức bị khơi dậy.

Dù sao đó cũng là khách sạn dưới tên phu nhân nhà họ Hạ, việc Hạ Tây Lâu muốn xem camera chẳng khác gì trở bàn tay.

Chỉ xem anh ta có dám không thôi.

Ngay trong khoảnh khắc giằng co đầy vi tế này, từ bên ngoài bỗng truyền đến một giọng nói dịu dàng uyển chuyển đầy mị hoặc.

“Ồ, náo nhiệt thế nhỉ?”

Thân ảnh yểu điệu thướt tha của Tần Tuế Nhiễm sải bước vào, vừa đi vừa nhẹ nhàng vuốt tóc tạo dáng.

“Không ngờ vẫn có người “nhớ nhung” em đến vậy, đến muộn thật sự xin lỗi nha!”

Tần Tuế Nhiễm cười nhìn Ứng Hồng: “Ồ, anh đang tìm em à?

Muốn học dáng điệu với em hay tìm kẹo để ăn đây?”

Cô đi tới chỗ hắn, từ trong túi lấy ra một viên bi ve, nhét thẳng vào miệng Ứng Hồng.

“Ăn đi nhé, “con trai” ngoan.”

Ứng Hồng trở tay không kịp, vội vàng “phì phì” nhổ ra ngoài.

Tần Tuế Nhiễm liền tháo chiếc khăn choàng trên người ra, giơ lên và nói: “Ồ, mọi người quan tâm đến chiếc khăn choàng của em thế à?

Có muốn chụp ảnh chung không?”

Cô cười nói tiếp: “Nhưng là có tính phí đấy nhé, một tấm một vạn tệ.”

Cuối cùng, Tần Tuế Nhiễm ung dung ngồi xuống bên cạnh Hạ Tây Lâu, mà Hạ Tây Lâu cũng chẳng hề phủ nhận điều gì.

Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Không ai ngờ Hạ Tây Lâu thế mà lại "nhìn trúng" Tần Tuế Nhiễm.

Ánh mắt mọi người chuyển tới chuyển lui, xem ra chẳng còn trò hay nào nữa rồi!

Họ thầm nghĩ: Chắc chắn chỉ là "tình một đêm", chơi bời thôi.

Dù sao ai mà chẳng muốn ngủ với Tần Tuế Nhiễm?

Nghe nói kỹ thuật của cô ấy "lợi hại" lắm!

Hạ Tây Lâu dựa người vào ghế như không liên quan gì đến mình, ánh mắt như có như không lướt qua người Nguyễn Thanh Nguyệt.

Anh ta cũng chẳng né tránh Tần Tuế Nhiễm, chỉ gõ vài cái trên điện thoại.

Điện thoại trong túi Nguyễn Thanh Nguyệt lập tức rung lên.

Cô ngồi bên cạnh Chu Vân Thật, vị trí thấp hơn xe lăn của anh ấy khoảng chục centimet, nên không dám cúi xuống xem điện thoại.

Đường Phong Dịch, với vai trò là chủ tiệc, muốn giúp Hạ Tây Lâu gỡ lại một ván.

“Lâu ca, đến lượt anh rồi. Vòng này anh ra tay, “đánh trả” đi!”

Ánh mắt Hạ Tây Lâu xuyên qua đám đông, từ từ thu lại từ người Nguyễn Thanh Nguyệt, rồi tiếp tục dán vào màn hình điện thoại.

Đường Phong Dịch kêu lên: “Trong điện thoại chẳng có gì tốt đâu, nhìn nhiều chỉ hại anh thôi!”

Hạ Tây Lâu nheo mắt: “Trẫm ở ngoài đây, “ái phi” đang ở trong màn hình.

Cậu mắng ai đấy hả?”

Lời này của Hạ Tây Lâu nghe là biết đang đùa, nhưng thân phận của anh ta định sẵn nhất cử nhất động đều sẽ bị người khác "soi mói", tự động phóng đại lên –

Anh ta hẹn hò online sao?

Vậy thì với Tần Tuế Nhiễm còn chưa tính là "chơi bời" nữa rồi.

Quả "dưa" này chỉ vỏn vẹn vài phút, đến cuối cùng tan biến sạch sẽ không còn gì.

Tần Tuế Nhiễm ngược lại rất hào phóng trả lại chiếc khăn choàng cho Hạ Tây Lâu: “Ngại quá nha, đêm đó em uống nhiều quá rồi, thấy gì cũng ôm, nhìn gì cũng thấy giống tiền.