Cô xê dịch vòng eo, bị Hạ Tây Lâu kéo lại.
"Đau không?"
Nguyễn Thanh Nguyệt không rõ anh hỏi chỗ nào, nhân lúc cô hoàn toàn không có sức phòng vệ, bàn tay anh vùi vào mái tóc đen nhánh của cô, chắc đã nhìn thấy vết sẹo dài ở sau gáy rồi.
Cô cũng không động đậy, cứ xem đi.
Rồi cô nghe thấy Hạ Tây Lâu khẽ châm biếm: “Anh không có ở đây, thì không có lấy một vệ sĩ ra hồn à?"
Anh muốn nghe, rằng "chỉ có anh là tốt nhất".
Nhưng Nguyễn Thanh Nguyệt nhắm mắt im lặng.
Giọng nói đó không bỏ qua: “Vậy thì nói đi, là kết quả sau khi so sánh với ai?"
Cái gì mà "khá lợi hại": “khá lớn"?
Mi mắt Nguyễn Thanh Nguyệt không kìm được run rẩy, đành phải mở mắt, đối diện với ánh mắt dò xét của "bên A".
Cô biết anh đang nói về tin nhắn WeChat đó.
Lúc đó cô vội vàng chạy vào phòng cấp cứu, gõ sai là chuyện bình thường.
"Thời gian gấp gáp, thiếu mất một chữ." Cô rất thản nhiên thậm chí có vẻ vô tội: “Em chỉ muốn nói, anh khá hào phóng."
Nguyễn Thanh Nguyệt chớp chớp mắt, nhìn anh: “Là vì câu nói đó mà anh mới đồng ý sao?"
"Vậy thì anh có thể xem xét lại."
Ánh mắt cô quá chân thành, Hạ Tây Lâu không tìm thấy dấu hiệu cô ấy đang "thả thính" mình.
Anh tránh ánh mắt cô, gối tay lên đầu ngả ra sau: “Là sợ bị biến thành người sống thực vật nên mới đồng ý thôi."
Trong giới có một chuyện ai cũng biết, cô đã giành giải vàng cuộc thi gây mê, dựa vào kỹ năng nghề nghiệp tinh xảo, giúp đội cảnh sát hình sự phá được những vụ án tồn đọng hàng chục năm, trực tiếp được cục cảnh sát điều tra hình sự chiêu mộ.
"..."
Tối hôm đó cô chỉ lấy khí thế dọa cô gái váy đỏ thôi, nếu thật sự có thể làm được như vậy thì hà cớ gì phải khắp nơi cầu xin người ta lật lại vụ án.
Nguyễn Thanh Nguyệt ôm góc chăn ngồi dậy.
"Nghe nói nhà họ Hạ không tùy tiện nhúng tay vào mấy chuyện này, nếu thực sự không được, có thể coi như tối nay chưa có gì xảy ra."
Anh vẫn không nói gì.
Nguyễn Thanh Nguyệt quay đầu nhìn lại, người khựng lại một chút.
Anh dựa vào đầu giường, chăn bị cô kéo đi khi ngồi dậy, anh không lên tiếng cũng không lấy gì che chắn cả.
Nguyễn Thanh Nguyệt theo bản năng muốn dùng chăn đắp cho anh.
Nhưng cô bản thân cũng không có gì che chắn, cuối cùng khôn ngoan không động đậy, ánh mắt liếc nhìn thêm lần nữa cơ bụng đẹp mắt của anh.
Hạ Tây Lâu khẽ hừ một tiếng: “Em cứ Lâm Chiến trái một tiếng, Lâm Chiến phải một tiếng, không phải cố ý nhắc nhở tôi, chuyện này Hạ Tây Lâu không thể nhúng tay vào, còn Lâm Chiến thì có thể sao?"
Cô lúc nào mà Lâm Chiến trái một tiếng, Lâm Chiến phải một tiếng chứ?
"Ồ, diễn đạt sai rồi."
Giọng chậm rãi nói: “Vừa rồi vẫn nghe người ta gọi là A Chiến."
A Chiến, A Chiến, từng tiếng một kéo anh không ngừng đắm chìm.
Lần này Nguyễn Thanh Nguyệt từ chối nhìn thẳng vào mắt anh, cơ thể đã dịch ra mép giường, không giấu nổi vành tai dần ửng hồng, giả vờ như không có chuyện gì, chuyên tâm tìm quần áo của mình.
Cuối cùng trong đống hỗn độn cô kéo ra chiếc sườn xám đã nhàu nát không còn ra hình thù gì, trong lòng khẽ thở dài, không mặc được nữa rồi.
May sao trong túi có quần áo.
Đây cũng là điều Hạ Tây Lâu không ngờ tới, thấy cô xuống lầu lấy quần áo từ trong túi ra, biết tối nay cô không có ý định ở lại qua đêm.
Anh tùy ý khoác vạt áo choàng tắm, nhìn cô tẩy trang, thay quần áo, cô luôn không nhìn anh, y chang cái kiểu "tra nữ" vừa xỏ quần vào đã trở mặt không nhận.