Cô tưởng Hạ Tây Lâu sẽ ở khách sạn, nhưng tin nhắn anh gửi lại là Ngự Lâm Sơn Cư, đó là nhà riêng của anh.
Cô mượn nhà vệ sinh của bảo vệ ở cổng khu biệt thự, thay quần áo, trang điểm lại, cuối cùng cũng gõ cửa nhà anh.
Cô đi quá nhanh nên hơi thở vẫn chưa đều hơi.
Người đàn ông lười biếng dựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, một chân chống xuống đất, vẫn cao hơn cô hẳn một cái đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống quét qua cô một lượt.
"Quá giờ không chờ đâu, Tiểu thư, hôm nay là Chủ Nhật rồi."
Khi anh chuẩn bị đóng cửa, Nguyễn Thanh Nguyệt dùng một tay giữ cửa, bước thẳng vào, đóng cửa lại, trực tiếp vòng tay ôm lấy vai anh mà hôn.
Hạ Tây Lâu khẽ cười khẩy nói: “Lại muốn cưỡng tôi à?", nhưng cơ thể anh lại bất động, không có ý định tránh né.
Hơi thở dồn dập theo nhịp thở gấp gáp phả lên cằm anh: “Anh nói là cuối tuần, đâu có nói là thứ Bảy đâu."
Anh vẫn dửng dưng.
Nguyễn Thanh Nguyệt đã đến đây thì đã chuẩn bị sẵn sàng, sau khi miệt mài trên môi anh mà không có phản ứng, cô áp dụng lại chiêu cũ, hôn xuống yết hầu anh.
Trên eo cô lập tức có thêm bàn tay ấm áp của anh, lực siết hơi mạnh.
Không biết là vì không vui hay là bị cô câu dẫn khiến động tình, cô bị anh phản khách vi chủ xâm nhập mạnh mẽ.
Khi Hạ Tây Lâu đột ngột dừng lại, Nguyễn Thanh Nguyệt tưởng anh lại định thắng gấp, anh mượn ánh sáng, cúi mắt nhìn chăm chú lớp trang điểm hôm nay của cô lần nữa.
Đẹp đấy, nhưng có vết tích của việc dặm lại lớp trang điểm: “Bác sĩ Nguyễn bận rộn thật nhỉ, tối nay là cuộc hẹn thứ mấy của tôi rồi?"
Nguyễn Thanh Nguyệt khôn ngoan im lặng, chỉ ngẩng mặt lên đòi hôn.
Cô thật sự hiểu cách "đánh gục" anh ta, kiểu trang điểm này, kiểu váy này, sự chủ động như thế, bất kỳ điều gì trong số đó khi tách riêng ra đều là tử huyệt của Hạ Tây Lâu.
Rất lâu trước đây, Nguyễn Thanh Nguyệt không mặc sườn xám, lần đầu tiên cô mặc là để cho Hạ Tây Lâu nhìn.
Cũng chính lần đó, cô biết được gã vệ sĩ riêng trông lạnh lùng băng giá kia, lại sầm sì thích ngắm nhìn sườn xám.
Đương nhiên, đối với cô đó là chuyện tốt, thế nên sau này cô muốn lấy được số điện thoại riêng của anh, giữa mùa đông lạnh giá, cô đã liều mình mặc sườn xám suốt ba ngày rồi mới đạt được mong muốn.
Hạ Tây Lâu hôm nay yêu cầu cô mặc sườn xám phần lớn cũng có dụng ý này, muốn xem cô có còn nguyện ý vì anh mà mặc hay không.
Chỉ cần cô nguyện ý, liệu có thể xóa nhòa bớt đi phần nào những ấm ức anh dành cho cô?
Ngự Lâm Sơn Cư rất rộng, nhưng trang trí cụ thể ra sao Nguyễn Thanh Nguyệt căn bản chẳng nhìn rõ, nói gì đến việc chiêm ngưỡng.
Từ cửa vào đến lầu trên rồi vào phòng ngủ, dọc đường chỉ có quấn quýt hôn nhau.
Trong tầm mắt hạn hẹp của cô, có thể nhìn thấy cơ vai cuồn cuộn của anh.
Sau khoảnh khắc đau thoáng qua, cuộc "du hành" của cơ thể từ dịu dàng, tinh tế trở nên như vũ bão.
Ánh đèn dịu nhẹ từ chiếc đèn Aleni hình hoa thủy tiên trên trần nhà không ngừng lay động, không dứt.
Có lẽ là hai giờ sáng, có lẽ là ba giờ sáng, Nguyễn Thanh Nguyệt cố gắng gượng không ngủ thϊếp đi.
Hạ Tây Lâu ôm lấy cô, giọng khàn đến cực điểm, vẻ lười biếng vô tận ấy lan tỏa, mê hoặc bên tai cô: “Ngủ đi, anh no rồi, sẽ không đυ.ng vào em nữa."
Mí mắt cô khẽ động đậy, cô còn phải đến bệnh viện, không thể ở đây qua đêm, bị người khác nhìn thấy thì khó giải thích lắm.