Chương 43

Với khuôn mặt và vóc dáng của Nguyễn Thanh Nguyệt, Đường Phong Từ dù có sắt đá đến đâu cũng chắc chắn sẽ yêu không buông tay, đến lúc đó vụ án của anh vợ, chẳng phải chỉ là chuyện Nguyễn Thanh Nguyệt nói vài câu bên gối thôi sao?

Dư Tuệ quay đầu nhìn lại, thấy Nguyễn Thanh Nguyệt đang đứng ở đó, bà giật mình, không biết cô ấy vào từ lúc nào.

Nguyễn Thanh Nguyệt nhìn về phía chiếc xe lăn, khẽ mỉm cười chào: “Anh.”

Chu Vân Thật đối diện với cô lúc nào cũng dịu dàng, hỏi: “Đi thư viện về à?”

Cô gật đầu, nói mình đã ăn trên đường về rồi, lên lầu tắm rửa thay quần áo chuẩn bị đi làm.

Nguyễn Thanh Nguyệt đã nghe thấy những lời Dư Tuệ nói.

Cô không biết nhà họ Hạ từ trước đến nay không nhúng tay vào những chuyện như thế này, nên Hạ Tây Lâu thực sự không thể giúp cô, thảo nào anh ta làm khó dễ hết lần này đến lần khác, cuối cùng miếng thịt đến miệng rồi cũng không ăn.

Đêm đó Nguyễn Thanh Nguyệt làm ca đêm, hôm sau tan ca về nhà ngủ không được ngon giấc lắm.

Thứ sáu cô vẫn làm ca đêm, nên cả ngày thứ năm và trọn vẹn cả ngày thứ sáu đều rảnh.

Bình thường cô sẽ đi thư viện, thứ sáu cô cũng đi.

Nhưng khi mở sách pháp luật ra ngồi đó lại phát hiện đầu óc không vào chữ nào cả.

Khi tin nhắn WeChat của Đường Phong Từ gửi tới, cô cầm lên xem ngay lập tức.

Anh ấy hỏi cô có phải đang ở thư viện không.

Nguyễn Thanh Nguyệt chưa từng nói với Đường Phong Từ là mình thích đến thư viện, đang ngạc nhiên không hiểu sao anh ấy biết, thì tin nhắn thứ hai lại tới.

Nhìn thấy câu nói đó, cô nhíu mày, thu dọn sách vở, rời khỏi thư viện.

Cô chủ động gọi điện cho Đường Phong Từ: “Anh Đường.”

Nguyễn Thanh Nguyệt không muốn người khác hiểu lầm, giải thích ngay lập tức: “Không biết Chu phu nhân nói gì với anh, nhưng chuyện của anh trai tôi là…”

“Em đừng vội.” Đường Phong Từ ngược lại cười cười, nói: “Chu phu nhân không nói gì cả, chỉ là anh tình cờ nghe được từ một vụ án tương tự.”

“Anh đang ở ngoài, tiện có chút thời gian rảnh, mình nói chuyện được không?” Đường Phong Từ hỏi cô.

Nguyễn Thanh Nguyệt nhìn đồng hồ, nói: “Chắc tôi phải mất nửa tiếng.”

“Không gấp, anh đợi em.”

Ngồi taxi, Nguyễn Thanh Nguyệt vẫn còn nhíu mày.

Vừa nãy Đường Phong Từ hỏi cô: [Nguyễn Lâm An là anh trai em?]

Hôm thứ tư đó, cô không hề nhắc đến vụ án đó, chỉ sợ Đường Phong Từ nghĩ cô có ý đồ riêng, tiếp cận anh ấy với mục đích, coi anh ấy là công cụ.

Nếu không có chuyện xem mắt này, Nguyễn Thanh Nguyệt có thể đã trực tiếp nhờ Đường Phong Từ giúp, nhưng sau khi xem mắt rồi mới mở lời thì dường như là mặc nhận mối quan hệ đang tiến triển, bản chất vấn đề thay đổi rồi.

Cô cũng không nói rõ được lý do, dù sao thì làm giao dịch với Hạ Tây Lâu thì được, nhưng với Đường Phong Từ thì dù ở mối quan hệ nào cũng không được.

Gần bốn mươi phút sau, Nguyễn Thanh Nguyệt đến tầng hai quán cà phê nơi Đường Phong Từ đang ở.

Có thể thấy, trong mấy chục phút cô đi trên đường, Đường Phong Từ đã sắp xếp lại những thông tin mà anh ấy có thể thu thập được, nói: “Vụ án phức tạp hiếm thấy, xử lý như thế này hầu như không còn đường khác nữa, nhưng nghe nói người nhà vẫn luôn muốn xét xử lại?”

Nguyễn Thanh Nguyệt không chút do dự gật đầu: “Phải xét xử lại, anh trai tôi vô tội, chí ít không đáng tội này, chỉ là không có bằng chứng, có vài loại dữ liệu tôi đυ.ng vào là phạm pháp, nhưng luật sư thì làm được.”