Chương 4

Anh lười biếng kéo vạt áo choàng tắm lại, bờ môi mỏng lạnh nhạt đáp: "Muộn rồi, hết hứng thú rồi."

Nguyễn Thanh Nguyệt nhìn anh chằm chằm, chưa từng thấy người đàn ông nào lại thay đổi thất thường như vậy.

Cô nên tiến thì tiến, nên lùi thì lùi: “Vậy thì chờ Hạ thiếu có hứng, tôi lúc nào cũng sẵn sàng..."

"Em còn mười lăm giây."

Hạ Tây Lâu không chút lưu tình ngắt lời cô.

"Mười."

Anh dùng giọng đều đều đếm ngược.

Đã đến đây rồi, ít nhất cô cũng phải nói cho hết lời: "Tôi muốn nhờ Hạ thiếu giúp anh trai tôi..."

"Không, hết giờ."

Hai giọng nói gần như cùng lúc.

Nguyễn Thanh Nguyệt im lặng.

Anh ta sao mà nhanh thế.

Tổng có lúc chơi chán

Đoán là anh ta cố ý rồi, ai bảo cô đã "đối xử tệ" với anh ta cơ chứ, giờ thì va phải nòng súng của anh ta ngay đây mà.

Nguyễn Thanh Nguyệt suy tính kỹ càng, khi Kỳ Chân, trợ lý tổng giám đốc của Hạ Tây Lâu, tới đưa cô vào thang máy, cô vẫn lên tiếng hỏi: "Hạ thiếu lát nữa có tới Hồng Khôi Các không? Tôi muốn nói chuyện với anh ấy thêm chút nữa."

Kỳ Chân là Trợ lý tổng giám đốc của Hạ Tây Lâu, Hạ Tây Lâu quanh năm ở nước ngoài, mọi công việc kinh doanh trong nước đều do Kỳ Chân xử lý.

Anh ta nở một nụ cười gượng gạo, nói: "Lịch trình của sếp tôi không có gì cố định cả."

Nguyễn Thanh Nguyệt nhìn cánh cửa thang máy đóng lại, nhớ lời Tần Tuế Nhiễm từng nói: ngũ quan cô rực rỡ hút hồn, không uốn tóc, không xăm mình, không làm móng tay, vẻ đẹp thuần khiết như vậy, đừng nói là đàn ông bình thường, ngay cả người đã chết cũng phải thích.

Cô để mặt mộc tự nhiên suốt ngần ấy năm, thực ra là vì Lâm Chiến từng nói anh thích những cô gái thuần khiết, sau đó dần thành thói quen.

Nguyễn Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười với bóng hình người đẹp sườn xám trong thang máy, cô tin mình sẽ khiến anh phải xuống thôi.

Hạ Tây Lâu trở lại phòng, rót một ly rượu vang đỏ, dựa vào cửa sổ, cổ tay chậm rãi xoay tròn, chất lỏng màu đỏ thẫm luyến lưu vấn vít trên thành ly.

Anh nhấp một ngụm nhỏ, có vẻ không mấy hài lòng, lẩm bẩm: "Chun."

Kỳ Chân nhìn sang, vẻ mặt hơi khó tả, chỉ mười phút trước, rõ ràng sếp vừa nói chai rượu này quá tệ, bảo vứt ngay đi, thế nên cậu ấy đã đích thân xuống lầu chọn lại một chai khác.

Chạy không công một chuyến, Kỳ Chân hiểu ý liền đặt chai rượu vang đỏ vừa mang lên sang một bên.

"Nguyễn Thanh Nguyệt đã xuống phòng riêng dưới lầu rồi."

Kỳ Chân đi tới lấy cho anh một bộ quần áo chuẩn bị thay, cậu ấy biết lát nữa anh chắc chắn sẽ xuống dưới đó.