Chương 39

Nguyễn Thanh Nguyệt lịch sự mỉm cười với Đường Phong Từ: "Cảm ơn anh Đường ạ."

"Không cần phải khách sáo như vậy đâu. Em chắc cũng tầm tuổi với em trai anh, cứ xem anh như một người anh trai là được rồi."

Bé Đường Nghiên nghiêng đầu, phụng phịu nói: "Bố ơi, dì Thanh Nguyệt sắp làm vợ của bố rồi mà, nếu coi bố như anh trai thì chẳng phải lσạи ɭυâи sao ạ?"

Đường Phong Từ liền nhìn sang con gái, nghiêm giọng: "Không được nói bậy."

Rồi anh ta lại nhìn sang Nguyễn Thanh Nguyệt, ái ngại nói: "Xin lỗi cô, bình thường tôi bận quá, quả thật đã hơi lơ là việc dạy dỗ con bé..."

"Thế nên bà nội nói là cháu đang rất cần một người mẹ, và cháu rất sẵn lòng để dì Thanh Nguyệt dạy dỗ cháu!"

Con bé để tỏ rõ "tình yêu đích thực" của mình, đến mức bất chấp tất cả: "Dì Thanh Nguyệt tiêm thuốc cho cháu không đau chút nào hết, dù ngày nào dì tiêm cháu cũng chịu được!"

Đường Phong Từ tỏ ra rất bất đắc dĩ.

Ông ấy vì cảm thấy có lỗi nên rất chiều chuộng con gái, muốn dạy bảo cũng không nỡ đánh mắng, giờ ông mới hiểu ra ý đồ của mẹ khi để con bé ở lại đây.

Cũng may là sau khi ăn xong trái cây, bé Đường Nghiên cầm lấy quyển vẽ thì liền yên tĩnh hẳn lại.

Đường Phong Từ không biết đây là lần thứ mấy anh ta nói lời xin lỗi với Nguyễn Thanh Nguyệt rồi: "Tôi lớn hơn cô Nguyễn đúng một giáp.

Mẹ tôi cứ tùy tiện xe duyên, làm cô chê cười rồi, cô cứ xem như hôm nay chúng ta chỉ là gặp mặt kết bạn và cùng ăn bữa cơm thôi." Nguyễn Thanh Nguyệt không ngờ anh ta lại thẳng thắn như vậy.

Cô lại không thể nói anh ta đã lớn tuổi rồi, đành chỉ mỉm cười và đáp: "Trông anh Đường vẫn còn rất trẻ và rất có sức hút ạ." Có thể thấy, cô nói là sự thật.

Sau đó, hai người họ rơi vào khoảng lặng.

Kể từ khi đến Kinh thành, Nguyễn Thanh Nguyệt gần như không hề giao tiếp xã hội, cô thật sự không nghĩ ra nên làm gì để gϊếŧ thời gian.

Thấy Đường Phong Từ có vẻ khó ngủ, cô đã đánh một khúc nhạc để anh ta thả lỏng đầu óc.

Đường Phong Dịch với đôi mắt còn ngái ngủ, mái tóc đuôi sói bù xù như tổ quạ bước ra khỏi phòng ngủ, lần theo tiếng đàn mà tìm đến.

Vừa nhìn vào phòng đàn, anh ta đã thấy cảnh tượng một "gia đình ba người" ấm cúng bất thường dưới ánh nắng chan hòa.

Anh ta còn tưởng mình đang nằm mơ nữa chứ, không ngờ ông anh trai mình lại dám dẫn một cô gái về nhà ư?

Anh ta lập tức chạy vụt trở lại phòng ngủ, từ trong chăn lôi vội chiếc điện thoại ra để chụp trộm vài tấm.

Để nhường không gian riêng cho ông anh trai mình, Đường Phong Dịch quyết định "giả chết" tiếp, thậm chí không thèm ăn cả bữa trưa, anh ta cong mông nằm sấp trên giường để chia sẻ "tin vui" này với mấy ông bạn thân trong nhóm.

[Thằng em này sắp được thoát khỏi bể khổ rồi!

Ông anh trai cuối cùng cũng chịu kết hôn và dọn ra ngoài ở riêng rồi!] Sau đó anh ta tự mình gửi hẳn ba hàng biểu tượng pháo hoa để ăn mừng trước.

Tiện tay, anh ta chọn một tấm ảnh chụp trộm có góc đẹp nhất rồi gửi sang.

Mấy người kia thì phản ứng không lớn lắm, chỉ có mỗi Hoàng Tịch là gửi mỗi dấu "." để báo hiệu rằng mình đã xem qua.

Thấy phản ứng của họ quá lạnh nhạt, Đường Phong Dịch không vui chút nào.

[Tao không đùa đâu nhé, nghiêm túc đấy!

Lần này ngay cả con bé “tiểu pháo tép” cũng không phá đám nữa cơ, vụ này nhất định thành công!