Tay anh siết chặt rồi lại nới lỏng chiếc điện thoại, sau đó đặt nó xuống quầy bar bên cạnh.
Yết hầu Hạ Tây Lâu khẽ động, trầm giọng nói: “Ngẩng đầu lên, nhìn anh."
Năm năm cách biệt, lần đầu tiên nhắc lại đêm đó, Hạ Tây Lâu muốn nhìn xem trong mắt cô có bao nhiêu phần chân thành.
Nguyễn Thanh Nguyệt rất nghe lời.
Khuôn mặt thanh tú của cô lại ngẩng lên, đôi mắt long lanh ngước nhìn anh.
Khoảng cách gần như hồi trước cô "cưỡng hôn" anh vậy, lần nào cũng không nỡ nhắm mắt, cứ nhìn chằm chằm anh không chớp.
"Nghĩ kỹ chưa?" Giọng Hạ Tây Lâu trầm xuống, mang theo chút lười biếng.
"Đừng có sáng mai tỉnh dậy rồi đi kiện anh tội quấy rối tìиɧ ɖu͙© đấy."
Nguyễn Thanh Nguyệt đáp: “Em tự nguyện, sẽ không kiện anh đâu."
...
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên: "Cốc cốc!"
Hạ Tây Lâu ngước mắt nhìn về phía cửa.
Màn hình điện thoại anh cũng sáng lên, là Kỳ Chân.
Anh chuẩn bị đi mở cửa thì bị Nguyễn Thanh Nguyệt giữ lại.
Hạ Tây Lâu cúi đầu nhìn cô: “Anh còn chưa gật đầu đồng ý đâu đấy.
Giờ thì em mới là người quấy rối tìиɧ ɖu͙© đấy nhé."
...
Kỳ Chân đứng ở cửa.
Cửa đã mở nhưng anh ta không bước vào, cũng không nhìn thẳng vào trong, chỉ nói rất khẽ.
Nguyễn Thanh Nguyệt chỉ loáng thoáng nghe thấy các từ như "Ứng Hồng": “cô ấy": “đồ uống".
Vẻ mặt thư thái của Hạ Tây Lâu ngưng đọng lại, trầm xuống vài phần.
Nghe xong, anh thuận tay đóng cửa, quay người lại đứng nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt.
Cơ thể cô gần như dựa hẳn vào quầy bar.
Thảo nào tối nay giọng cô ngọt và mềm mại hơn bình thường, tay cũng nóng đến vậy.
Hạ Tây Lâu không rõ tình trạng của cô hiện tại đến mức nào rồi.
Anh sải bước nhẹ nhàng, lười biếng đi về phía cô, dừng lại trước mặt.
Vẫn chỉ rũ mắt xuống một cách hờ hững, hỏi: “Biết tôi là ai không?"
"Biết..." Nguyễn Thanh Nguyệt khẽ đáp, giọng như tiếng ngân nga rất nhỏ.
Đôi mắt long lanh như ngập nước nhìn anh: “Lâm Chiến."
Nét lười biếng trên gương mặt Hạ Tây Lâu đột ngột biến mất trong tích tắc.
Sự thay đổi ấy rất nhỏ, nhưng ngũ quan vốn sắc bén của anh khi không còn vẻ lười biếng lại càng trở nên góc cạnh, khiến chút biến đổi ấy như được phóng đại gấp bội.
Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Nguyễn Thanh Nguyệt chợt trượt người khỏi mép quầy bar, cô theo bản năng vươn tay nắm lấy.
Đầu tiên cô túm được tay áo Hạ Tây Lâu, nhưng vẫn không trụ vững.
Cô nhào về phía anh, mặt úp xuống.
Đúng lúc cô nhắm chặt mắt lại, một giây sau, cô được một đôi tay rắn chắc đỡ lấy thật vững vàng.
Hạ Tây Lâu như bế một đứa trẻ, luồn tay qua nách cô đỡ người lên, giữ cô sát mép quầy bar.
Đôi mắt đen thẫm khóa chặt lấy gương mặt cô.
Giữa vẻ lạnh lùng, có chút gì đó đầy quyền uy. "Có gì muốn nói à?" anh hỏi.
Trước khi cô trả lời, Hạ Tây Lâu đã nghĩ ra vài đáp án.
Anh đã nghĩ cô sẽ gọi anh là Lâu thiếu, Lâu gia, hoặc đơn giản là Hạ Tây Lâu, hay Thái tử gia như những người khác.
Duy nhất điều anh không ngờ tới là cô lại đáp "Lâm Chiến".
Chẳng phải người ta nói đáp án được đưa ra khi thần kinh bị tê liệt là câu trả lời thật lòng nhất sao?
Nếu anh là Lâm Chiến, vậy cô chính là tiểu thư nhà họ Nguyễn năm ấy.
"Đừng giả vờ." Hạ Tây Lâu khẽ mấp máy môi, giọng trầm khàn.
"Anh không biết tế bào trên người tiểu thư nhà họ Nguyễn như em trông thế nào sao?"
Trong "từ điển" của cô, không có khái niệm e lệ hay rụt rè, chỉ có sự thẳng thắn tùy ý, muốn gì là phải có cho bằng được.