Đang nói chuyện dở dang thì Ứng Hồng bất ngờ bước ra.
"Ố là la, chị Tần à?"
Tần Tuế Nhiễm quay đầu lại, thấy kẻ vừa tới, không hề che giấu sự chán ghét, định bỏ đi.
Ứng Hồng lại ngang nhiên chặn trước mặt hai người, hất cằm về phía Nguyễn Thanh Nguyệt: "Tôi có chút chuyện muốn nói riêng với bác sĩ Nguyễn."
Tần Tuế Nhiễm liếc xéo hắn ta một cái: "Anh có chuyện đứng đắn gì mà muốn nói với cậu ấy?
Có bệnh thì đi tìm bác sĩ thú y đi."
"Mẹ kiếp...!"
Ứng Hồng trợn mắt phồng mang, cuối cùng cũng không nhịn nổi.
"Thôi được rồi."
Nguyễn Thanh Nguyệt lên tiếng đúng lúc, khuyên Tần Tuế Nhiễm: "Đây là địa bàn của Hạ phu nhân mà."
Rồi quay lại nhìn Ứng Hồng, thái độ vẫn xem như lịch sự: "Ứng thiếu gia tìm tôi có chuyện gì vậy?"
Tên phục vụ lúc nãy cách đó vài mét đã bưng đồ uống đi tới.
Ứng Hồng liếc nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỏng: “Thật ra là muốn xin lỗi cô về chuyện lần trước..."
Khi nhân viên phục vụ đi ngang qua, Ứng Hồng tiện tay lấy một ly nước ép và một ly rượu.
Anh đặt ly nước ép vào tay Nguyễn Thanh Nguyệt, chạm nhẹ ly mình vào ly cô và nói: “Tôi và Chu Vân Thật đúng là có chút mâu thuẫn, nhưng cô có quan hệ với Lâu thiếu, tôi sẽ không làm phiền cô nữa..."
"Tôi không có quan hệ gì với Hạ Tây Lâu.” Nguyễn Thanh Nguyệt đính chính.
Ứng Hồng cười xòa, không quan trọng, Hạ Tây Lâu đã sai người đến xin lỗi cô rồi cơ mà.
Ừ thì, điều này không quan trọng.
"Đúng đúng đúng.” Ứng Hồng lại chạm ly: “Tóm lại là xin lỗi nhé, làm một ly?"
Nguyễn Thanh Nguyệt miễn cưỡng dùng ống hút uống hai ngụm nước ép.
Ứng Hồng lúc này mới yên lòng: “Vậy tôi không làm phiền nữa!"
Tần Tuế Nhiễm cũng cầm một ly rượu, quay sang nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt: “Hạ Tây Lâu không lẽ thật sự muốn đùa giỡn cậu?"
Thoạt nhìn thì có vẻ là giúp cậu trút giận, lấy lòng cậu, nhưng thực chất là để khiến cậu động lòng lần nữa rồi quay lại trả thù?
"Nghĩ gì vậy, có “chơi” thì cũng chẳng đến lượt anh ta."
Nguyễn Thanh Nguyệt vừa đi vừa uống vài ngụm nước ép, mãi đến khi vào thang máy khuất khỏi tầm nhìn, cô mới lấy ống hút ra khỏi miệng.
Hai người trở về phòng VIP, mọi người vẫn còn ở đó.
Tần Tuế Nhiễm đi thẳng đến ngồi cạnh Đường Phong Dịch, mỉm cười rạng rỡ.
Nguyễn Thanh Nguyệt ngồi về phía Tần Tuế Nhiễm, không có ý định ăn uống, ánh mắt thoáng dừng lại trên người Hạ Tây Lâu đang ngồi đối diện một cách tùy tiện.
Nghe Đường Phong Dịch bất đắc dĩ nói: "Không phải anh không giúp, hai năm tới lịch trình của anh cả anh kín hết rồi, hầu như toàn là vụ của Lâu ca thôi.
Hay là em thử cầu xin anh ấy xem sao?"
Tần Tuế Nhiễm nhíu mày, trùng hợp thế sao?
Nhưng rõ ràng Hạ Tây Lâu không có ý định cho cô cơ hội nào.
Anh thong thả đứng dậy, vừa ngáp vừa rời đi.
Nguyễn Thanh Nguyệt vỗ nhẹ vào cánh tay Tần Tuế Nhiễm.
Tần Tuế Nhiễm nghiêng đầu hỏi: “Lại đi vệ sinh à?"
Rồi thấy bên cạnh có một cậu chàng đang cầm điện thoại xin số, Tần Tuế Nhiễm cười lớn tiếng về phía cửa: “Muốn số của Nguyễn Thanh Nguyệt sao?
Mắt cậu dát vàng à! Chị giúp cậu thêm!"
Bước chân của Hạ Tây Lâu đang đi ra ngoài chợt khựng lại một chút, rồi anh ta lại tiếp tục đi ra.
Sau đó họ chuyển sang một phòng VIP khác đông người hơn.
Tần Tuế Nhiễm tỏ ra rất vui, mỗi khi có ai đó tìm Nguyễn Thanh Nguyệt để chào hỏi, chị lại đích thân ra tiếp chuyện, chạm ly với từng người, cứ như đang giúp em gái chọn đồ chơi vậy, thế là chị ấy uống không ít.