Chương 30

Tần Tuế Nhiễm hài lòng bắt đầu ăn uống: "Được thở rồi đấy."

Điện thoại của Chu Vân Thật reo, anh nhìn qua, không nghe máy ngay, rồi cuộc gọi ngắt, một tin nhắn đến.

Nội dung tin nhắn khiến Chu Vân Thật khẽ cau mày, anh ngước lên nhìn Tần Tuế Nhiễm, gọi: "Cô Tần."

Tần Tuế Nhiễm giả vờ ngạc nhiên: "Ủa, anh trai cũng ở đây sao?"

"Thanh Nguyệt không đi cùng cô à?"

Chu Vân Thật liếc nhìn quanh một lượt.

"À, cậu ấy đi vệ sinh lát sẽ quay lại."

Chu Vân Thật có vẻ không đợi được, nói: "Tôi có chút việc gấp, làm phiền cô trông chừng Thanh Nguyệt giúp tôi, xong dạ tiệc tôi sẽ cho tài xế đến đón em ấy, được không?"

Tần Tuế Nhiễm cười, thái độ nghiêm túc hơn hẳn: "Vâng, Chu công tử cứ yên tâm."

Đợi Chu Vân Thật đi rồi, Tần Tuế Nhiễm mới nhắn tin cho Nguyễn Thanh Nguyệt.

Kết quả đợi một lúc vẫn không thấy tăm hơi.

Cô cầm điện thoại lên, xoa đầu Đường Phong Dịch: "Đợi tôi về nhé, không được đi đâu đấy."

Đường Phong Dịch mặt mũi nhăn nhó khổ sở, nhưng lại chẳng dám nhúc nhích.

Tần Tuế Nhiễm tìm khắp tầng trên không thấy Nguyễn Thanh Nguyệt, bèn xuống dưới tìm.

Nguyễn Thanh Nguyệt không hề đi vệ sinh, ngược lại nhận một cuộc điện thoại, rồi tình cờ nghe thấy Ứng Hồng cũng đang gọi điện nói chuyện với ai đó về việc “tối nay nhất định phải xử lý hắn ta”.

Cô đi theo xuống lầu, thấy Ứng Hồng đang ở góc khuất đưa đồ cho một người: "Một lát nữa mày cứ bỏ vào nước ép, tìm cơ hội đưa cho Nguyễn Thanh Nguyệt."

Nguyễn Thanh Nguyệt cứ nghĩ Ứng Hồng muốn bí mật làm gì đó Chu Vân Thật, nào ngờ mục tiêu lại là cô.

Người phục vụ nhận đồ có chút do dự: "Chỉ riêng nước ép thì liệu có quá lộ liễu không?

Hay cứ bỏ thẳng vào rượu đi."

"Hiểu cái quái gì!"

Ứng Hồng vỗ bốp vào đầu gã kia: "Bác sĩ gây mê không uống rượu, lát nữa cô ta từ chối rồi chẳng lẽ tao uống à?"

Gã kia bừng tỉnh ngộ: "Sơ suất quá, sơ suất quá!"

Nguyễn Thanh Nguyệt cũng không lấy làm lạ khi Ứng Hồng lại dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này, đúng là mưu mô sâu thật, có chuyện xảy ra trong buổi dạ tiệc do Hạ phu nhân tổ chức, cho dù có điều tra ra hắn, nhà họ Hạ cuối cùng kiểu gì cũng sẽ ém nhẹm chuyện này đi, không cho rùm beng lên.

May mà cô đã nghe thấy.

Cuối hành lang này là hình chữ T, một bên là nhà vệ sinh nữ, một bên là nhà vệ sinh nam, Nguyễn Thanh Nguyệt lặng lẽ đứng đó chờ hai gã kia rời đi.

Hai gã vừa đi khỏi, cô liền thập thò ra ngoài, muốn ghi nhớ mặt tên phục vụ sẽ bỏ thuốc.

Ứng Hồng bỗng nhiên lại quay trở lại, Nguyễn Thanh Nguyệt tưởng hắn ta phát hiện ra mình, nhưng lại nghe hắn ta khẽ hừ một tiếng: "Đẩy Nguyễn Thanh Nguyệt cho Hạ Tây Lâu, cứ để hai đứa nó đấu đá lẫn nhau, lão tử ngồi không hưởng lợi ngư ông!"

Nghĩ tới đó hắn ta đã thấy kích động, mà hễ kích động là hắn ta lại muốn đi vệ sinh, thế là vội vàng hấp tấp chạy vào nhà vệ sinh.

Bên ngoài im lặng hẳn, Nguyễn Thanh Nguyệt như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên rời đi.

Vừa hay ở hành lang bên này, cô gặp Tần Tuế Nhiễm đang đi xuống tìm mình.

"Sao lại chạy xuống đây thế? Chu Vân Thật đi rồi đấy."

Nguyễn Thanh Nguyệt gật đầu, hỏi: "Cậu có đi không?"

Tần Tuế Nhiễm nhăn mặt làm duyên: "Đi đâu mà đi?

Lên trên “chơi đùa” thằng nhóc Đường Phong Dịch một chút, rồi moi số điện thoại anh trai cậu ta."

Cô nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt từ trên xuống dưới, nói: "Sức quyến rũ của cậu đêm nay phải khiến Hạ Tây Lâu mở rộng tầm mắt mới được, lát nữa cứ ngồi yên ở đó, ai xin số thì cứ thoải mái cho, nhớ là cho số của tôi đấy."