Chương 28

Chu Vân Thật lịch sự gật đầu xem như chào hỏi, rồi nói thêm một câu: "Cô và tôi bằng tuổi."

Đương nhiên Chu Vân Thật chọn cách xưng hô thứ nhất, anh lại nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt, hỏi: "Sao em lại ở đây?"

Nguyễn Thanh Nguyệt không biết buổi dạ tiệc mà Tần Tuế Nhiễm và Chu Vân Thật nói lại là cùng một nơi, hai người chưa hề bàn bạc trước, đành phải ứng biến.

Cô đáp: "Bị Tần Tuế Nhiễm kéo đến giúp cậu ấy tìm... con mồi."

Nụ cười quyến rũ của Tần Tuế Nhiễm chẳng hề thay đổi, cô cười nói: "Em “mượn” Thanh Nguyệt chơi một đêm, anh trai không phiền chứ ạ?"

Nguyễn Thanh Nguyệt lén lút huých cô ấy một cái, cái gì mà “mượn chơi” chứ?

Thế mà Tần Tuế Nhiễm vẫn chưa chịu dừng lại: “Nếu anh trai không cho mượn, vậy thì em đành “chơi” anh vậy nha."

Nguyễn Thanh Nguyệt vội vàng giải thích: "Cậu ấy nói chuyện lúc nào cũng phóng khoáng thế đấy, nhưng thật ra là người đứng đắn lắm."

Chu Vân Thật khẽ nhíu mày, không rõ có phải vì không đồng tình không, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.

Ánh mắt anh nhìn chiếc váy dạ hội cúp ngực chữ V của Nguyễn Thanh Nguyệt, hỏi: "Có lạnh không?

Để anh lấy cho em một chiếc khăn choàng."

Tần Tuế Nhiễm vội vàng thay cô trả lời: "Không lạnh đâu ạ, không lạnh đâu!"

Rồi kéo cô đi: "Nhìn thấy con mồi rồi, bọn em đi trước nhé anh trai, xong việc sẽ liên lạc!"

Nguyễn Thanh Nguyệt chỉ đành quay đầu lại mỉm cười bất lực với anh.

Tần Tuế Nhiễm thuận tay lấy một ly rượu, từ xa giơ lên về phía Hạ Tây Lâu, nụ cười rạng rỡ.

Đường Phong Dịch đứng bên cạnh Hạ Tây Lâu giật mình một cái: "Anh, cô ấy đang câu hồn anh đấy, anh cẩn thận một chút."

Tần Tuế Nhiễm nổi tiếng là người không dễ chọc vào, cô ấy là thiên kim thật được nhận về sau này, nghe nói trước đây cuộc sống khó khăn, nên tính cách nửa phần là kiểu giang hồ tùy hứng, nửa phần lại thấu hiểu sự đời của giới Kinh Khuyên, nói chung cả người đều có độc.

Hạ Tây Lâu tựa vào lan can, nói: "Cũng có thể cô ấy đang câu hồn cậu đấy, cô ta thích mấy cậu em trai Hàn Quốc."

Đường Phong Dịch trợn tròn mắt: "Thiệt hay giả vậy?

Hai mươi tám rồi mà “răng cỏ” tốt thế... Anh, anh ơi!"

Đường Phong Dịch bỗng nhiên quýnh lên, trông y hệt Đường Tăng bị yêu tinh nhện để mắt tới, tay lén lút cấu mạnh vào người bên cạnh: “Cô ấy hình như thật sự đang đi về phía này!"

Cấu trúng khoảng không, anh ta luống cuống quay đầu lại, mới phát hiện chỉ còn mỗi mình mình lúng túng trong gió, Hạ Tây Lâu đã đi đâu mất rồi.

Nghe thấy tiếng giày cao gót tiến lại gần phía sau, Đường Phong Dịch vội quay đầu định bỏ chạy.

"Đi đâu đấy?"

Bên tai đã là giọng Tần Tuế Nhiễm ngọt lịm như muốn đoạt mạng người ta, tay cô ấy cũng vòng qua khoác lấy cánh tay anh.

Đường Phong Dịch đành phải từ từ xoay cổ lại từng chút một, cười gượng gạo theo kiểu “thương hiệu”: "Chị Tần, chị cũng tới à?"

Tần Tuế Nhiễm nhướng mày, giới thiệu với anh ta: "Đây là cô bạn thân Nguyễn Thanh Nguyệt của tôi, cậu ấy muốn tìm cậu nói chuyện một chút."

"Hả?"

Đường Phong Dịch vừa nghe xong đã sợ đến trợn tròn mắt.

Buổi dạ tiệc này bản chất là biến tướng của xem mắt, Tần Tuế Nhiễm vừa nói vậy, Đường Phong Dịch theo phản xạ tưởng rằng cô ấy muốn giới thiệu Nguyễn Thanh Nguyệt cho mình.

Chẳng phải đây là muốn mạng anh ta sao?

Lâu ca có ý với cô ấy, anh ta sao dám giành.

Nguyễn Thanh Nguyệt có ấn tượng khá tốt về anh ta, đôi mắt trong veo ánh lên ý cười chào hỏi: "Đường thiếu gia."